TÍNH TƯƠNG TỨC MẦU NHIỆM CỦA CÁC CHỦNG TỬ
Trích từ sách Hạnh phúc mộng và thực:
Giảng giải Kinh Tam-Di-Đề (Samiddhi Sutta)
Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
Nếu năm nhà máy chế tạo năng lượng toàn hảo thì chúng sẽ phát sinh ra năm
nguồn năng lượng rất cần thiết cho sự tu tập và chứng ngộ của ta.
Bụt dạy tâm ta
có hai phần: tàng thức và ý thức. Tàng thức là nơi chứa tất cả các hạt giống của
năng lượng. Ý thức là nơi các hạt giống biểu hiện, đơm hoa, kết trái.
Có
những điều mà khi nhìn vào vùng ý thức ta không thấy, nên ta quả quyết ta không
có điều đó. Thực ta điều đó có trong tâm ta, nó nằm trong tàng thức dưới dạng
những hạt giống, và chưa phát hiện ra mà thôi. Nếu trang bị đầy đủ phương
tiện và chăm bón các hạt giống này, chúng sẽ phát sinh ra những năng lượng trên
vùng ý thức. Ví dụ khi quý vị nói:
"Bây giờ tôi không giận ai hết". Điều đó đúng.
Bây giờ có ai đỏ mặt tía tai, có ai sân si la mắng ai đâu mà có người giận phải
không? Thật ra thì cái giận chỉ không có mặt ở trên phần ý thức, nhưng nó vẫn
có mặt ở dưới phần tàng thức. Chúng ta ai cũng đều đang có cái giận trong
lòng, nhưng nó đang ở trong trạng thái hạt giống và đang ngủ yên trong tàng thức
của ta. Người tu học, phải khôn ngoan, phải biết lợi dụng lúc những hạt giống
tiêu cực đang ngủ yên để lo vun bón gieo trồng những hạt giống tích cực.
"Thiền
sinh ru hội kết" là một bài thực tập ru ngủ các hạt giống tiêu cực. Nội kết là
những niềm đau, nỗi khổ, ở trong lòng ta. Nếu ru cho chúng ngủ thì ta sẽ rảnh
rang để cày bừa, gieo trồng, tưới tẩm những hạt giống tốt. Đừng nghĩ rằng khi
lấy hết những hạt giống xấu xa rồi thì ta mới có thể tu được. Nếu những hạt
giống xấu được lấy ra hết rồi thì ta đã là toàn mỹ, và đã là toàn mỹ thì có gì
sai đâu mà phải sửa, phải tu nữa?!
Hạt giống của nghi ngờ cũng có trong tất cả chúng ta. Nếu ta không tu tập
Tín,
Tấn, Niệm, Định, và Tuệ thì hạt giống nghi ngờ sẽ phát sinh, nó sẽ bao trùm hết
cả con người ta, và năng lượng tiêu cực đó sẽ làm tiêu mòn đời ta. Nó sẽ làm cho
ta khổ, và những người chung quanh ta cũng sẽ khổ theo. Khi một người có niềm
tin, tin vào một điều thật lành, thật đẹp thì tự nhiên đôi mắt người đó sáng
long lanh, và người đó có rất nhiều năng lượng. Người đó sống có định tâm, có
chánh niệm và có sự hiểu biết.
Tu học là cày bừa mảnh đất tàng thức và gieo vào những hạt giống tốt, tưới
tẩm và gieo vào đó những hạt giống tốt, tưới tẩm để chúng nảy mầm rồi mọc thành
cây trên phần ý thức. Khi mọc, những cây đó sẽ đơm hoa, kết trái rồi trở thành
những hạt giống lành cùng loại và rơi trở xuống mảnh đất tâm. Duy thức học gọi
đó là Dẫn tự quả, nghĩa là một hạt giống có thể sanh ra nhiều hạt giống
có cùng một tính chất. Đây là một trong sáu tính chất của chủng tử. Muốn một hạt
giống tốt phát hiện trên phần ý thức, làm đẹp cuộc đời rồi gieo xuống tàng thức
những hạt giống tốt cùng loại, ta cần một điều kiện gọi là Đãi chúng duyên.
Đãi là đợi, chúng là những, và duyên là điều kiện. Đãi
chúng duyên là đợi những điều kiện thuận lợi. Hạt giống nào ở dưới tàng thức
cũng cần những điều kiện thuận lợi mới phát hiện được trên phần ý thức, kể cả
hạt giống chánh niệm. Những điều kiện thuận lợi đó gồm có điều kiện tăng thân,
điều kiện thầy, điều kiện thiền đường, điều kiện pháp thoại, điều kiện thực tập
v.v... Khi ta trang bị đầy đủ những điều kiện đó thì hạt giống tốt tiềm tàng
dưới tàng thức sẽ có cơ hội để nảy mầm và phát sinh, làm đẹp cho cuộc sống của
ta và gieo lại những hạt giống đồng loại vào đất tâm, làm cho rạng rỡ môi trường
sinh sống của ta. Người nào đã học 50 bài tụng duy biểu chắc còn nhớ hai tính
chất vừa nói của chủng tử. Bụt thưòng dạy rằng tất cả chúng sinh đều có Phật
tánh, tất cả chúng sinh đều có thể trở thành những bậc toàn giác.
Kinh Pháp Hoa
có câu: "Nhất thiết chúng sinh giai hữu Phật tánh", nghĩa là chúng sinh ai cũng
có hạt giống Bụt ở trong mình. Nếu hạt giống đó có đầy đủ điều kiện thì nó sẽ
phát triển. Mục đích của tu học là nhận thức trong ta có hạt giống
Bụt và tìm đủ
mọi cách, trang bị đủ điều kiện để cho hạt giống đó phát sinh và nảy nở. Ta có
thể gọi hạt giống đó là hạt giống của chánh niệm, hay là hạt giống của tuệ giác,
hoặc hạt giống của chánh tín. Chúng cùng là một thực tại nhưng tùy trường hợp
ta có thể gọi bằng nhiều tên khác nhau. Trong trường này ta gọi là hạt giống
Niệm vì trong Niệm có chứa Định, trong Định có chứa Tuệ, trong Tuệ có chứa Tín,
trong Tín có chứa Tấn. Vì vậy Niệm là hạt giống của Bụt ở trong ta. Ta cũng có
thể gọi hạt giống ở trong ta là Định, Tuệ, Tín hay Tấn. Nhưng để cho dễ dàng ta
lấy Niệm làm biểu tượng cho hạt giống Bụt ở dưới tàng thức.
Bụt là phiên âm của chữ Buddha.
Danh từ Buddha do động từ Budh mà ra.
Budh
có nghĩa là thức dậy, hiểu biết, thức tỉnh, giác ngộ. Biết cái gì đang xảy
ra, và biết một cách sâu xa thì gọi là Budh. Động từ Budh có hàm chứa tính chất
của chánh niệm. Chánh niệm nghĩa là biết cái gì đang xảy ra, thấy được cái gì
đang xảy ra. Và tùy theo trình độ thấy của mình mà cái thấy đó sâu hay cạn.
Nhưng tất cả đều là cái thấy. Bụt là người đã thấy, đã hiểu, đã tỉnh thức hoàn
toàn. Mỗi chúng ta đều có khả năng tỉnh thức. Cái khả năng tính có thể thức dậy,
có thể trở thành một vị Bụt, gọi là Phật tánh. Tiếng Phạn là Buddhata. Phật tánh
tức là hạt giống Chánh Niệm. Ta không thể nói ta không có hạt giống đó. Tại vì
chánh niệm trước hết được định nghĩa là ý thức được cái gì đang xảy ra trong
giây phút hiện tại. Ví dụ khi tôi nâng cái ly lên và tôi biết tôi đang nâng
cái ly lên thì lúc đó năng lượng chánh niệm đang có mặt. Khi uống nước mà tôi
biết tôi đang uống nước thì lúc đó chánh niệm cũng đang có mặt. Năng lượng của
chánh niệm có mặt trong khi tôi nâng ly lên, và năng lượng của chánh niệm có mặt
trong khi tôi đang uống nước. Vì vậy không thể nói ta không có Phật tánh. Tại vì
sự có mặt của chánh niệm chứng minh rằng ta có hạt giống chánh niệm trong tàng
thức của ta. Câu chào hỏi "Sen búp xin tặng người, một vị Bụt tương lai" nó chỉ
có nghĩa là "Nhìn thấy cái hạt giống Phật tánh ở nơi anh, tôi xin thân kính chào
anh". Khi nói "một vị Bụt tương lai" là mình nói tới cái Phật tánh đó.