CÁC HẠT GIỐNG VÔ GIÁ TRONG TÀNG THỨC
Trích từ sách Hạnh phúc mộng và thực:
Giảng giải Kinh Tam-Di-Đề (Samiddhi Sutta)
Thiền Sư Thích Nhất Hạnh
Ta có mặc cảm thấp kém và thường
nghĩ rằng mình chỉ có thể là chúng sinh thôi, không thể nào thành Bụt được. Đó
là vì ta không công nhận hạt giống Bụt ở trong ta.
Một trong ba mặc cảm mà Kinh
Samiddhi đề cập tới là mặc cảm tự ti, nói rõ ra là mặc cảm cho rằng mình chỉ có thể là chúng sinh thôi.
Thật ra trong chúng ta ai cũng đều có hạt giống Bụt, tức là có khả năng tính
thành Phật. Khả năng tính thành Phật là danh từ mới, trong quá khứ ta gọi là
Phật tính. Dầu sống trong thất niệm 24 tiếng mỗi ngày và chánh niệm không bao
giờ có mặt trên vùng ý thức, nhưng trong tâm ta lúc nào chánh niệm cũng nằm
trong tàng thức dưới dạng một hạt giống. Cái kho tàng ta thường đi kiếm nó nằm
ngay trong tâm của ta mà ta không hay! Chúng ta ai cũng nghĩ rằng mình chỉ là
người bần cùng, suốt đời đi cầu xin một chút tình thương, một chút hiểu biết,
một chút giác ngộ của Bụt, còn chính ta thì không có gì cả. Vì vậy mà Bụt nói
Kinh Pháp Hoa để giúp ta đánh tan mặc cảm thấp kém đó. Kinh dạy rằng trong tâm
ta có đủ kho tàng của giác ngộ, hiểu biết, thương yêu và hạnh phúc, đừng tìm
kiếm đâu xa:
Hỡi người giàu sang bậc nhất,
Tha phương cầu thực xưa nay,
Hãy thôi làm thân cùng tử,
Về đây tiếp nhận gia tài.
Ngày xưa có một vị Bồ Tát vì thấy
được cái Phật tánh trong mọi người là một sự thật nên Ngài phát một hạnh nguyện
rất lớn. Ngài thường làm một việc rất bình thường và vì công việc đó mà Ngài
thường bị người ta la rầy, xua đuổi nhưng không bao giờ Ngài mất niềm tin. Ngài
tên là Thường Bất Khinh. Thường Bất Khinh là nghĩa là tôi không dám
khinh ai cả, tại vì tôi biết mỗi người đều có khả năng tính thành Phật. Gặp bất
cứ người nào, lớn cũng như bé, có địa vị hay không có địa vị. Ngài đều cúi xuống
rất thấp và nói rằng "Tôi không dám khinh bạn đâu, bạn là một vị Bụt tương lai,
bạn có khả năng tính thành Bụt". Có người nghe nói vậy rất lấy làm sung sướng,
có được niềm tin, nhưng cũng có người khi nghe họ nghĩ rằng anh này chế nhạo
mình, thành ra họ lấy đá liệng, lấy gậy đánh đuổi Ngài. Tuy vậy Ngài không bao
giờ thối chí, suốt đời chỉ mang cái hạnh nguyện nhắc cho mọi người biết rằng họ
có một kho châu báu ở bên trong, đừng bỏ đi mà uổng.
Một hạt giống khác có liên hệ mật
thiết với hạt giống Phật tánh là khả năng tính yêu thương, hay khả năng
thương yêu. Lắm khi ta có cảm tưởng ta không thương được ai cả. Trong tình trạng
chán nản, rã rời đó, ta thấy mình không còn là gì và không có một giá trị tối
thiểu nào hết! Không thương được ai là vì ta không thương được chính bản thân
của ta, do đó ta thường đi đến kết luận trong tôi không có tình thương. Điều đó
có thể đúng trong phạm vi ý thức, nhưng đứng trong chiều sâu của tàng thức thì
nó không đúng. Vì trong ta ai cũng có hạt giống gọi là hạt giống thương yêu, tức
hạt giống từ và hạt giống bi. Bụt được làm bằng chất liệu của tỉnh thức, của
chánh niệm, nhưng Bụt cũng được làm bằng chất liệu của thương yêu, của từ, của
bi. Chánh niệm và thương yêu là hai bề mặt của cùng một thực tại. Hiểu biết và
thương yêu cũng cùng là một thực tại. Hễ có hiểu biết thì có thể thương yêu được,
ngược lại khi thương yêu đích thực thì lòng thương yêu đó được làm bằng chất
liệu của sự hiểu biết. Tương tự như vậy, niềm tin mà ta gọi là Chánh Tín cũng
được làm bằng chất liệu của sự hiểu biết. Vì vậy khi nghi ngờ cái khả năng
thương yêu trong ta, ta phải nhớ lời Bụt dạy: Trong ta ai cũng có hạt giống
thương yêu cả. Mạch nước thương yêu chưa phun lên được là vì ta chưa biết
đào giếng. Ta hãy tự đào giếng bằng những năng lượng của tinh tấn, của chánh
niệm, của chánh định, của chánh tín. Khi thấy một người bạn tu không tự thương
mình và không thương được những người chung quanh, ta đừng nản. Ta nên nghĩ
người đó đang ở vào tình trạng khó khăn, nếu được giúp, mai klia họ có thể tiếp
xúc và tưới tẩm hạt giống thưong yêu trong người, lúc đó hạt giống thương yêu sẽ
nảy mầm, đơm hoa và họ có thể mỉm cười. Là bạn tu, mình có bổn phận phải quán
chiếu, không phải chỉ ở trong tâm thức của người mình mà còn phải quán chiếu nơi
tâm thức người khác nữa. Bụt dạy quán chiếu trong tự tâm mình và quán chiếu
trong tâm của người khác nghĩa là như vậy. Kinh Niệm Xứ luôn luôn nhắc lại
điều này. Nếu có vốn liếng của hiểu biết, của thương yêu thì ta nên làm công
việc giúp bạn tu của ta tiếp xúc, vun bón, tưới tẩm hạt giống tốt để một mai
người đó có thể mỉm cười nhận ra rằng mình cũng có khả năng thương yêu, và cái
mặc cảm mình không ra gì, mình bất lực sẽ tan biến đi.
Một khả năng tính nữa là khả
năng tính hạnh phúc (La capacité d’être heureux), một khả năng rất quí giá
trong đời sống hàng ngày. Người có khả năng hạnh phúc thì sống trong điều kiện
nào cũng có thể có hạnh phúc, rất là mầu nhiệm. Được sống chung với một người
như vậy là ta có phước lắm. Khi lâm vào tình trạng khó khăn, người có khả năng
hạnh phúc thường có đủ khả năng tạo ra ánh sáng cùng niềm vui cho mình và cho
người chung quanh. Nếu đi vào địa ngục người đó sẽ làm cho địa ngục sáng lên,
làm cho tiếng cười vang lên nơi địa ngục. Những người như vậy có thật. Bồ Tát
Địa Tạng là một người chuyên đi vào những chỗ tối tăm nhất, khổ đau nhất để làm
cho ánh sáng và tiếng cười có mặt ở những nơi đó. Nếu không tu tập phát triển
hạt giống của hạnh phúc, không dày công vun xới khả năng tính hạnh phúc trong ta,
thì làm sao ta làm được điều đó, làm sao ta đi vào được những nơi tăm tối như
vậy để cứu giúp người? Khả năng tính hạnh phúc là một chất liệu tạo nguồn vui
cho mọi người. Nếu trong đại chúng có một người mà trong hoàn cảnh nào cũng cười
được, vui được và cũng không mất niềm tin, thì đại chúng đó đã được hưởng rồi,
huống hồ khi trong đại chúng có được nhiều người như vậy? Thử hỏi ta có phải là
một người như vậy hay không? Mới nhìn vào vùng ý thức, ta hơi nghi ngờ cái khả
năng của mình. Nhưng như vậy là ta đã mang cái mặc cảm thứ ba, mặc cảm thua kém.
Ta phải theo gương Bồ Tát Địa Tạng, Bồ Tát Thường Bất Khinh, nhìn sâu vào tàng
thức và công nhận các khả năng tính của ta, công nhận ta có thể có hạnh phúc
được. Muốn dễ dàng có hạnh phúc, trong đời sống hàng ngày ta phải tu tập và phát
triển cái hỷ tính của mình. Tiếng Phạn là Muditatà, nghĩa là khả năng
trong trường hợp nào cũng vui cười được cả. Ai trong chúng ta mà lại không có
kinh nghiệm về rửa chén? Lúc mới nghĩ đến, ta thường có cảm tưởng rửa chén không
phải là niềm vui mà là một cực hình, một "dirty work" nói theo tiếng Anh, Nhưng
khi đã xăn hai tay áo lên và nước lạnh, nước nóng đã chảy ra, bọt xà bông bắt
đầu xuất hiện, thì ta có thể tìm được hạnh phúc trong lúc rửa chén. Chúng ta ai
cũng đã đi qua con đường ấy rồi. Trước khi rửa chén thì thấy khác nhưng trong
khi rửa chén thì thấy thấy rửa chén đâu có khổ như mình tưởng? Nếu có tu tập,
biết thở biết mỉm cười trong khi rửa chén, thì rửa chén có thể là giây phút
tuyệt diệu. Quý vị đã từng hái mận. Trước khi hái mận mình có thể than "Trời,
lại bắt hái mận nữa!". Nhưng khi đã xuống tới vườn mận cùng với những người bạn
của mình trong đó có thầy Xá Lợi Phất, thì mình thấy hái mận cũng vui quá chừng.
Hái mận cũng có thể là một cơ hội, một môi trường để tưới tẩm hạt giống hạnh
phúc. Tăng chúng Làng Mai ai cũng đều có kinh nghiệm này hết.
Tất cả đều tùy thuộc vào cách ta
tiếp xử với hoàn cảnh. Nếu có khả năng hạnh phúc thì trong điều kiện nào ta cũng
có thể tạo dựng được hạnh phúc cho ta và cho những người chung quanh. Ngược
lại, nếu không tu tập và cứ nghĩ rằng hoàn cảnh này không tạo được niềm vui cho
ta, ta phải đi kiếm một hoàn cảnh khác, thì ta luôn luôn làm tăng thân cùng tử,
làm thân của một cô hồn lang thang.
Vậy thì hoàn cảnh nào là hoàn cảnh
lý tưởng của ta? Thật ra thay vì thắc mắc như vậy, ta phải tự hỏi: "Ta có khả
năng có hạnh phúc hay không?" Nếu có thì trong hoàn cảnh nào ta cũng tạo được
hạnh phúc cả. Sống tại đây ta cũng thấy vui, ở Úc hay Mỹ cũng vậy, mà ở Việt Nam
ta cũng tìm được hạnh phúc như thường. Sống ở đâu ta cũng có hạnh phúc, đó là
nhờ trong khi tu tập ta cắm rễ được trong giây phút hiện tại, và lấy tất cả
những điều kiện trong giây phút hiện tại làm nền tảng cho sự sống, cho niềm vui
của ta. Trời nắng ta vui, trời mưa ta cũng thấy hạnh phúc. Trời mưa là một trong
những yếu tố không thể thiếu trên quê hương đích thực của tôi. Nếu sanh qua nước
Bụt A Di Đà mà không có trời mưa thì thôi sẽ thấy thiếu thốn vô cùng, tôi sẽ
thấy rằng cõi tịnh độ của Ngài chưa được toàn hảo và thế nào tôi cũng năn nỉ Bụt
A Di Đà cho mưa mỗi ngày một lần, cho nắng mỗi ngày một lần, cho cõi Bụt A Di Đà
có cây chanh, cây khế, cây mận, cây trúc, cây đào ...
Tuy nhiên, mình đâu cần phải đi
đâu? Đâu cần du lịch về tương lai hay quá khứ mới có những điều đó. Những cái
thuộc về quê hương đích thực của ta nó đang có mặt ngay ở đây và trong giờ phút
này, chỉ vì ta không có khả năng tiếp xúc với những điều kiện hạnh phúc, chỉ vì
ta đang làm thân cùng tử, đang làm người hành khất, chỉ vì ta không có khả năng
an trú trong hiện tại cho nên ta chưa thấy thoải mái đó thôi.
Vậy thì khả năng tính thương yêu (còn
gọi là "tính" như trong "Phật tính"), khả năng tính hạnh phúc, khả năng tính
hiểu đều có trong ta dưới hình thái của những hạt giống. Tu tập là cày bừa, tưới
tẩm, vun bón, để cho những khả năng tính đó nảy mầm, nở hoa, kết trái để sau đó
những hạt giống của hạnh phúc, của hiểu biết, của thương yêu sẽ rào rào rơi
xuống tàng thức và sẽ mọc mầm, lên canh xanh tốt trở lại. Khi đi trong một khu
vườn không được chăm sóc, ta có thể gặp một bông hồng rất tươi đẹp, và ta muốn
hái bông hồng đó. Tuy vậy muốn hái bông hồng, ta phải bước qua đám gai vàng!
Thường thì trong khu vườn hoang, bông hồng nở nhưng những bụi gai cũng mọc đầy.
Không thể vì gai mà ta không hái được bông hồng. Muốn hái hoa, ta tìm cách rẽ
cành gai cho đừng vướng áo, hay lấy gậy đè nó xuống để bước tới được dễ dàng.
Trong đời sống tu tập hàng ngày cũng vậy,ta đừng nói rằng vì có chướng ngại nên
ta không thể có hạnh phúc. Thật ra là vì trong tâm ta còn giận hờn, còn buồn,
nên ta không thể hưởng được cái hạnh phúc mà đáng lý ta được hưởng. Ta phải biết
xử lý cơn giận, nỗi buồn để đừng đánh mất đóa hoa tươi thắm và niềm an lạc trong
đời sống hàng ngày. Chỉ cần khéo léo một chút là ta sẽ hái được bông hoa tươi
thắm cho ta,và cả cho những người chung quanh ta nữa.
Phải biết rằng những lúc nội kết
và niềm đau của ta ngủ yên, thì đó là thời gian thuận lợi nhất cho sự tu tập để
những hạt giống tốt, những niềm vui có cơ hội đơm hoa, kết trái, để những hạt
giống của chúng rơi trở lại trong miếng đất tâm của ta. Nếu đợi cho đến khi niềm
đau, nỗi khổ ào ào nổi lên, xâm chiếm cả vùng ý thức của ta thì lúc đó tu tập
khó hơn nhiều. Vì vậy Làng Mai ta có bài Thiền sinh ru nội kết:
Ngủ đi nội kết mông lung,
Để cho hơi thở mấy tầng vào ra,
Sớm khuya gieo hạt từ hòa,
Mai này lòng đất nở hoa cho đời,
Ngủ đi nội kết ta ơi,
Ngày mai chuyển hóa cho đời thương nhau.
Đừng lấy cớ là ta có niềm đau mà
không tu tập bây giờ. Ta phải hái đóa hoa hồng tươi thắm đó ngay ngày hôm nay.