TIỂU SỬ
THIỀN SỬ
THÍCH MẬT HIỂN
(*)
Điều Ngự Tử
TÍN-NGHĨA
(*)
*)
Phần Tiểu sử và Hành trạng đặc biệt
nầy, người viết đã in thành sách một lần, được gởi về tận tay để Ngài đọc trước
và đã được Ngài phê chuẩn rồi - Sau đó, Ngài Viên tịch, người viết y theo lời
dạy của Ngài mà in lại một lần nữa thành sách và cũng đã được độc giả bốn phương
đọc ở trên trang nhà:
http://www.todinhtudamhaingoai.net/
chỉ có thêm một vài nét được rút gọn trong phần Tang lễ của Ngài. Do vậy mà,
người Chủ trương cho in lên phần đầu của Kỷ Yếu này ;
còn có thêm một bài Tiểu sử từ quê nhà gởi ra, nếu được in, thì cũng chỉ
được in thêm vào sau cuốn Kỷ Yếu nầy như là một phần bổ khuyết mà thôi.
1.- Thân Thế :
(*)
*)
Hòa thượng họ Nguyễn Duy húy là Quảng.
(*)
*)
Thọ sanh dưới triều Nguyễn, đời vua Duy Tân năm thứ ba, ngày 04 tháng 03 năm
1907 (tức nhằm ngày Nhâm Tý 20 tháng Giêng năm Đinh Mùi theo lịch vạn niên), tại
làng Gịa Lê Thượng, xã Thủy Phương, huyện Hương Thủy, tỉnh Thừa Thiên. Một làng
chạy dọc theo dãy Trường Sơn và quốc lộ số Một, nhưng có một đồng ruộng phì
nhiêu nổi tiếng nhất ở Hương Thủy.
(*)
*)
Thân phụ là cụ Nguyễn Duy Bút, một bậc thâm nho lại có nghiên cứu về Phật học,
đạo đức, khi xả báo thân thọ 93 tuổi.
(*)
*)
Thân mẫu là bậc mẫu nghi hiền hòa, hiếu đạo. Nhờ phúc ấm ấy mà ngài đã sớm xuất
gia, tầm sư phỏng đạo.
(*)
*)
Lên năm tuổi, ngài được theo Nho học và Phật học với phụ thân.
Năm Giáp Dần (1914), được bảy tuổi liền đầu sư với tổ Giác Tiên tại Tổ đình Trúc
Lâm.
2.- Sự
Nghiệp Tu Học :
(*)
*)
Với bẩm chất thông minh, ngài học kinh điển rất nhậm lẹ. Thời công phu mà chúng
tăng thường tụng mỗi buổi sáng, ngài chỉ học trong một tuần là thuộc nằm lòng.
Sư phụ cũng hài lòng mà chúng lý ai ai cũng nể phục. Chuyên tinh học hành kinh,
luật và luận với sư phụ suốt bảy năm liền.
(*)
*)
Năm Tân Dậu (1921), nhơn cậu Hoàng Cả
(tức vua Khải Định khi chưa tức vị), lên
chùa lạy Phật và viếng cảnh, nhận thấy ngài thông minh đỉnh ngộ, cậu Hoàng Cả
bèn xin tổ Giác Tiên cho đưa vào hoàng cung để đào tạo thêm phần Nho học. Nhưng
vì quyết chí học đạo giải thoát, chí xuất trần quá mạnh, ngài chỉ ở trong hoàng
cung, nội phủ vỏn vẹn một năm rồi cũng xin trở lại chùa cùng sư phụ.
(*)
*)
Năm Nhâm Tuất (1922), lên 15 tuổi, được bổn sư cho đăng đàn thọ Sa di Thập giới
tại Đại giới đàn Từ Hiếu.
(*)
*)
Pháp danh :
Tâm Hương
(*)
*)
Pháp tự :
Mật Hiển
(*)
*)
Thuộc giòng Lâm Tế chánh tông đời thứ 43.
(*)
*)
Với đạo hạnh và uy đức ấy, bổn sư cho ngài ra đảm nhiệm việc sơn môn để phát huy
đạo pháp trong thập niên đang chấn hưng Phật giáo tại miền Trung, mặc dầu trong
lúc này ngài chưa thọ Cụ túc giới.
(*)
*)
Năm Ất Sửu (1927), vừa tròn 20 tuổi, ngài thọ giáo Mật tông với một vị Pháp sư
người Tây Tạng tại nhà ông Lương Tế Xuyên, ở Quảng Nam
(bây giờ là tòa Hành
Chánh của thị xã Đà Nẵng). Theo học được hai năm, trong chuyến về thăm chùa và
sư phụ, ngài định muốn sang tận Trung hoa để học thêm Mật tông và có cơ hội
nghiên cứu thêm giáo lý Phật đà, thì Tổ bảo ở nhà để cùng sơn môn chung lo công
cuộc chấn hưng Phật giáo đang còn phôi thai, cán bộ thì hiếm hoi, cuối cùng ngài
đành phải vâng lời và ở nhà lo Phật sự.
Lớp Đại học Phật giáo đầu tiên được mở tại Trúc Lâm, sau đó dời qua Tổ đình Tây
Thiên, ngài đã theo học hết tất cả những chương trình một cách rốt ráo và trọn
vẹn. Bẩm chất thông minh nên ban Giảng huấn vô cùng thương mến. Đặc biệt Hòa
thượng Giám đốc Quốc sư Phước Huệ thường tấm tắc khen thầm trong lúc chấm bài
nộp quyển của ngài cũng như khi đang giảng dạy tại lớp.
(*)
*)
Hòa thượng Phước Huệ vì tuổi già sức yếu, vã lại, cán bộ của đạo lúc này cũng
tương đối vững mạnh, ngài trở về lại Tổ đình Thập Tháp (Bình Định). Trước khi
trở về, đức Từ Cung
(mẹ của vua Bảo Đại)
có thưa hỏi lên ngài Phước Huệ như sau
:
(*)
*)
-. “Sau khi Hòa thượng về rồi, chúng con muốn học thêm giáo lý, kinh điển thì
biết làm sao ?”.
(*)
*)
Hòa thượng hoan hỉ trả lời :
(*)
*)
-. “Sau này quý vị nào muốn học thêm kinh điển thì nên theo học với chú Hiển
(tức
Hòa thượng Thích Mật Hiển bây giờ).
(*)
*)
Cũng chính từ lời dạy ấy của Hòa thượng Phước Huệ, mà năm Đinh Sửu (1937), vua
Khải Định và đức Từ Cung đã cung thỉnh ngài về cung An Định ở An Cựu để hướng
dẫn kinh điển cho Nguyễn Phước tộc.
(*)
*)
Vì hoàn cảnh của đất nước trong thời tao loạn do thực dân Pháp chiếm giữ làm
thuộc địa, việc đi lại ngày càng thêm khó khăn, mọi sinh hoạt từ chốn thiền môn
ra đến dân dã cũng đều bị đình trệ.
(*)
*)
Năm Bính Tý (1936), vừa đúng 29 tuổi mới có Đại giới đàn mở tại Bình Định, ngài
được đăng đàn cầu thọ. Ngài thọ Tỳ kheo và Bồ tát giới do ngài Phước Huệ làm Đàn
đầu, đổ Thủ khoa, được chư vị Trưởng lão trong đàn giới truyền trao Y bát và
Tích trượng.
(*)
*)
Tổ Giác Tiên cũng truyền kệ phú pháp như sau :
(*)
*)
Tâm Hương (*) pháp giới huân,
心 香 法 界 薰
(*)
*)
Xứ xứ kết tường vân,
處
處 結 祥 雲
(*)
*)
Phú nhữ tâm hương tánh,
付 汝 心 香 性
(*)
*)
Cừ kim chánh thị quân.
渠 今 正 是 君
(*)
*)
(*)
Tâm Hương
là Pháp danh của ngài Mật Hiển. Căn cứ vào Pháp danh để Tổ đặt kệ
phú pháp.
3.- Ảnh Hưởng Của Ngài
Đối Với Đạo :
(*)
*)
Ngài là một trong bảy
vị giảng sư đầu tiên “Cốt Tủy Nghi Lễ Phật Giáo”.
(*)
*)
Năm Kỷ Mão (1939) được bộ Lễ và Sơn môn cung thỉnh chức vị Trú trì quốc tự Thánh
Duyên (tức chùa Túy Vân tại quận Vĩnh Lộc bây giờ).
(*)
*)
Năm Nhâm Ngọ (1942), ngài đứng ra vận động chư Tôn đức Tăng già để mở Đại giới
đàn tại Tổ đình Thuyền Tôn. Thiền sư Mật Thể và Sư bà Diệu Không đắc giới ở Đại
giới đàn này.
(*)
*)
Năm 1949-1951, vì nhu cầu hoằng truyền giới pháp, ngài phải vào tận Sa Đéc để
giảng dạy kinh điển cho Tăng Ni ở đây. Có đến 106 vị theo học với ngài trong
thời gian này. Trong số 106 vị ấy, có vị là cán bộ cao cấp của Giáo Hội Phật
Giáo Việt Nam Thống Nhất bây giờ, và, Sư bà Thích nữ Viên Minh, đương kim Viện
chủ Hồng Ân Ni tự, cách Tổ đình Trúc Lâm 500m, cũng đã theo học khóa nầy.
(trước
30 tháng Tư - 1975).
(*)
*)
Năm 1953 - 1955, Sơn môn Tăng già cung thỉnh ngài đảm nhận chức Tổng trị sự Tăng
già Trung Việt.
(*)
*)
Năm Bính Thân (1956), ngài đại diện Giáo hội và chính phủ Đệ Nhất Cộng Hòa đi dự
Đại lễ Phật đản tại Đông Hồi. Nhân dịp này, ngài đã được đi chiêm bái, thăm
viếng các Phật tích, chùa chiền, thắng cảnh của các nước Thái Lan, Tích Lan,
Miến Điện và Ai Lao … Khi trở về, ngài có thuật lại chuyến đi này bằng một tác
phẩm nhỏ Phật Đản Đông Hồi
(*)
*)
(Năm 1965, người viết có đọc được một lần, Tết Mậu Thân (1968), chùa chiền bị hư
hại, nên tác phẩm này cũng tan nát theo tủ kinh sách của người viết).
(*)
*)
Năm Kỷ Hợi (1959), Giáo hội và chính phủ cử đi dự Đại hội Hòa bình thế giới tại
Nhật Bản. Ở đây Ngài đã tham dự Đại lễ Phật đản, sau khi về nước Ngài có thuật
lại một bài viết ở Tập San Liên Hoa vào mùa Đản sanh 2503 -1959.
(Xin quý độc
giả đón đọc ở phần cuối của bài nầy).
(*)
*)
Kể từ năm 1962 trở về sau này, ngài là vị Đặc ủy Tăng sự của Giáo Hội Phật Giáo
Việt Nam Thống Nhất tỉnh Thừa Thiên - Huế. Ngài cũng là vị Giám luật của Tăng Ni
bản tỉnh.
(*)
*)
Năm Quý Mão (1963), ngài là Trưởng ban tổ chức Đại lễ Phật Đản 2507 tại Thừa
Thiên. Cũng trong mùa Phật Đản lịch sử này đã mở ra một trang sử mới cho Phật
giáo là xóa tan Dụ số 10 mà nhà Ngô Đình đã lợi dụng để tận dụng trong thời gian
cầm quyền đàn áp Phật giáo cũng như các giáo phái và đảng phái chân chính khác.
(*)
*)
Sau ngày Cách mạng 01-11-1963 thành công, Giáo hội đi đến vấn đề thống nhất các
giáo phái Phật giáo ; Hòa thượng Đôn Hậu là Trưởng phái đoàn miền Vạn Hạnh, ngài
là Trưởng phái đoàn Thừa Thiên - Huế.
(*)
*)
Ngài cùng với quý Hòa thượng Thiện Hòa, Trí Thủ đứng ra thành lập Ban bảo trợ
cho các Phật học đường trên toàn miền Nam Việt Nam.
(*)
*)
Năm Ất Tỵ (1965), là Đệ tứ Tôn chứng sư Đại giới đàn Vạn Hạnh tại Tổ đình Từ
Hiếu
(*)
*)
(Hòa thượng Trí Chơn, Phó chủ tịch Giáo Hội PGVN Thống Nhất Hải Ngoại tại Hoa Kỳ
đắc giới ở giới đàn này).
(*)
*)
Năm Đinh Mùi (1967), ngài cùng quý Hòa thượng Đôn Hậu, Mật Nguyện và Thiện Siêu
đứng ra mở lớp Chuyên khoa Phật học nội trú bốn năm tại Tổ đình Linh Quang
(*)
*)
(Ở hải ngoại hiện đang hành hóa Phật pháp có các vị như : Thượng tọa Thích Tín
Nghĩa khai sáng Tổ đình Từ Đàm Hải Ngoại tại Dallas, tiểu bang Texas, Thượng tọa
Thích Tịnh Từ khai sáng kiêm Viện trưởng Tu viện Kim Sơn, thành phố Watsonville,
tiểu bang California, Thượng tọa Thích Thiện Trì tọa chủ chùa Kim Quang tại
thành phố Sacto, CA, đều xuất thân từ khóa này).
(*)
*)
Năm Mậu Thân (1968), được Hội đồng viện Tăng Thống suy cử lên ngôi vị Hòa Thượng
để tán dương công hạnh tu niệm và hành đạo của ngài. Và, cũng trong năm này,
ngài là Giáo thọ A xà lê sư cho Đại giới đàn mở ra tại Phật học viện Hải Đức,
Nha trang.
(*)
*)
Năm Canh Tuất (1970), làm Giáo thọ A xà lê sư tại Đại giới đàn Vĩnh Gia, tổ chức
tại Phật học viện Phổ Đà, Đà Nẵng.
(*)
*)
Năm Nhâm Tý (1972), làm Giáo thọ A xà lê sư cho giới đàn Bảo Quốc.
Năm Quý Sửu (1973), ngài được suy cử vào Hội đồng viện Tăng Thống.
(*)
*)
Trong lúc này, Hòa thượng Mật Nguyện, pháp đệ của ngài vừa viên tịch, ngài lại
phải nhiếp hóa Tăng chúng của Linh Quang nữa.
(*)
*)
Cũng trong năm 1973, Hội đồng lưỡng viện cung thỉnh ngài vào ngôi vị Giám luật
cho Tăng tín đồ toàn quốc.
(*)
*)
Năm Ất Mão (1975), làm Giáo thọ A xà lê sư cho giới đàn Bảo Quốc.
(*)
*)
Hiện tại (kể từ năm 1978 đến ngày viên tịch), ngài là Phó Pháp chủ Giáo hội Phật
giáo Việt Nam.
(*)
*)
Tháng Tư - 1975, tinh thần dân chúng miền Nam Việt Nam, trong đó có Giáo hội
Phật giáo chịu không biết bao nhiêu là thống khổ dưới mọi hình thức ; đứng trước
mối gian nguy ấy, ngài phải đứng chịu mũi cắm sào để xử thế với thời cuộc. Không
những Ngài chỉ lo cho Đạo pháp mà còn lo cho cả Đại khối dân tộc nữa.
(*)
*)
Trong những biến chuyển của lịch sử Đạo cũng như Đời, kể từ Nhật, Pháp thuộc, Đệ
nhất, Đệ nhị Cộng Hòa và giai đoạn chuyển tiếp từ năm 1975 về sau này nữa, không
lúc nào mà Ngài không dấn thân để lèo lái vận mệnh Giáo hội từ Trung ương cho
đến địa phương.
(*)
*)
Hình ảnh của Ngài trong các Đại hội GHPGVNTN kỳ 5, kỳ 6, và kỳ 7; nếu không có
ngài trong Đại hội, thì chúng ta cũng thừa biết rằng :
Đại hội khó đi đến thành
công.
(*)
*)
(Những ai đã biết đến ngài, những ai đã từng thọ giáo với ngài hay đã từng tham
gia Giáo hội các cấp, có tham dự các Đại hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất tại
Trung ương thì rõ ràng nhất).
(*)
*)
Tiếng nói và hình ảnh của ngài cũng đủ để cho lòng người bớt tham, sân, và si.
Cuộc đời ngài là bóng mát từ bi. Đúng là bậc danh tăng, thiền đức. Xứng đáng với
các đức tính Đại hùng, Đại lực, Đại trí và Đại từ bi.
(*)
*)
Ngài thường dạy đồ chúng sống theo hạnh của ngài Bách Trượng thiền sư là :
(*)
*)
-. “Nhất nhật bất tác nhất nhật bất thực”.
Nghĩa là :
(*)
*)
-. Một ngày không làm là một ngày không được ăn.
(*)
*)
Đệ tử của ngài dù có theo tân học, nhưng vẫn sống đúng theo quy củ thiền môn như
ngài đã dạy. Đặc biệt Tổ đình Trúc Lâm sống theo nông thuyền dù bất cứ chế độ
nào.
(*)
*)
Những ai đã được tôi luyện ở chốn già lam Trúc Lâm, ít ra cũng có được một số
kiến thức căn bản về Phật pháp, đạo hạnh để tự tu niệm và hành trì.
(*)
*)
Hiện thân của ngài cùng với cảnh trí thiền viện Trúc Lâm, thật xứng đáng :
(*)
*)
(*)
*)
-.
“Y Bát mai sau, truyền gốc đạo,
(*)
*)
(*)
*)
-.
Tre già, măng mọc ngắm càng xinh …”
(*)
*(Đoàn Lục Quán)
(*)
*)
Cuộc đời ngài luôn luôn gắn liền với Đạo pháp và Dân tộc. Không lúc nào mà ngài
không lo nghĩ và để tâm cho Tăng Ni và quần chúng Phật tử cũng như đồng bào.
(*)
*)
Bẩm tính cương trực, vừa mật cũng vừa hiển, phù hợp với đạo hiệu của Ngài. Sư bà
Diệu Không đã tặng ngài một bài thơ đúng với Pháp hiệu, bẩm tánh và hạnh nguyện
của ngài như sau :
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Hòa thượng kim triêu ngoại thất tuần,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Hoa niên xuất tục thậm gian truân,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Trực tâm nhất niệm kinh thường diễn,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Phật tánh viên dung luận quán quân.
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
MẬT tại ý trung vô trú trước,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
HIỂN ư tướng ngoại hữu nghiêm huân,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Đồng trần ly nhiễm nan tư nghị,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Huấn thị ban truyền đại chúng tuân.
(*)
*)
(*)
*)
v(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Diệu Không - Giáp Dần - 1975
(*)
*)
Và cụ Đoàn Lục Quán cũng biết về hạnh nguyện và bẩm tánh của ngài nên cũng đề
thơ tặng như sau :
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Mật Hiển thanh niên tánh hiếu kỳ,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Thâm uyên nguyệt tại thiểu nhân tri,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Đáo giả ân cần chơn Phật tử,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Lai sanh đương kế cửu liên trì.
Đoàn Lục Quán
(*)
*)
Trước cảnh Đạo pháp đang gặp phải lắm đau thương, Dân tộc thì lâm vào cảnh lầm
than khốn khổ ; Tăng Ni thì bị đày xa xứ, kẻ thì tù tội không có ngày về, hằng
ngày Ngài cứ than dài thở vắn cho tình đời nghĩa đạo. Một ngày như mọi ngày, với
tuổi đời ngoài tám mươi mà vẫn kéo bộ cái thân già ốm yếu ra tận văn phòng Giáo
hội để làm điểm tựa và niềm tin cho Tăng Ni tín đồ bản tỉnh, nhất là lớp Tăng Ni
trẻ tuổi có tâm đạo nhiệt thành, một lòng dĩ chí phụng đạo.
(*)
*)
4.- Những Ngày Cuối Cùng :
(*)
*)
Đầu Xuân năm Nhâm Thân (1992), ngài như có linh cảm cho sự ra đi của mình, nên
trong ngày húy nhật của đấng thân sinh, ngài đã về quê thăm viếng mộ phần của Tổ
tiên lần cuối cùng những nấm mồ quý kính.
(*)
*)
Cũng trong dịp tết Nhâm thân này, chư Thượng Tọa, Đại Đức
Tăng Ni trong Ban Trị sự đã đến Tổ đình Trúc Lâm để đảnh lễ và chúc thọ ngài.
Khác hẳn những năm trước, năm nay, ngài đã dạy Tăng chúng Trúc Lâm lạy đáp lễ
Ban Trị sự, rồi ngài ân cần khuyên nhủ với giọng nghiêm và buồn làm sao, như là
những lời di huấn tối hậu :
(*)
*)
“… Tôi cám ơn quý Thầy. Trong năm
qua, quý Thầy đã cùng tôi chung lo việc Giáo hội, tuy có nhiều cực nhọc, song
cũng có nhiều kết quả tốt. Tôi thiết tha mong mỏi quý Thầy hãy thương mến, hòa
hợp với nhau để chung lo Phật sự ; thấy thành công quý Thầy đừng kiêu hãnh, thấy
khó khăn cũng đừng nản lòng. Hãy lấy xả lợi làm vinh hoa, lấy khó khăn làm sự
tác thành. Có như vậy, quý Thầy mới thành tựu đạo nghiệp chí thượng, ngõ hầu báo
đáp được thâm ân Phật Tổ và không bội phản hạnh nguyện nhập thế, xuất trần của
mình …”
(*)
*)
Sau đó, Ngài lần lượt đi thăm các bậc Tôn túc trong Giáo
hội, chiêm bái các Tổ đình, khuyên dạy và nhắc nhủ chư Tăng Ni và đồ chúng cố
gắng tinh cần tu học, phục vụ chánh pháp, lợi lạc quần sanh.
(*)
*)
Ngài vừa đứng ra nhận lãnh trách nhiệm Trưởng ban tổ chức
tang lễ cho cố Đại lão Hòa thượng Thích Đôn Hậu, Chánh thư ký xử lý viện Tăng
Thống mới viên tịch trong ngày 23 tháng 04 năm 1992 ; tang lễ vừa xong, Ngài thọ
bệnh.
(*)
*)
Ngày 15-05-1992 (tức ngày 13
tháng Tư năm Nhâm Thân), Giáo hội Thừa Thiên cử một Ban Đại diện gồm
chư Tôn túc trong Giáo hội vào vấn an ngài và cũng để trình ngài hay là : Giáo
hội sẽ trang trọng cử hành Đại lễ Phật đản 2536 tại Từ Đàm đúng vào lúc 9 giờ
sáng ngày Rằm ; đồng thời thỉnh ngài chứng minh tinh thần cho ngày đại lễ.
(*)
*)
Hàng Giáo phẩm trong Giáo hội đứng chung quanh ngài, thưa
hỏi :
(*)
*)
-. Ôn có mệt lắm không ?
Ngài trả lời :
(*)
*)
-. Tôi tuy trong người có mệt,
nhưng, các Thầy cứ yên tâm lo lễ Phật Đản, xong lễ tôi mới đi.
(*)
*)
Thật là một lời dạy vô cùng quý giá, ngài đã biết trước giờ
viên tịch, chọn ngày Phật Đản và đợi cho lễ Phóng sanh đăng trên dòng Hương
Giang hoàn tất, kết thúc chương trình tuần lễ Đản Sanh của đấng Từ Phụ Thích Ca
Mâu Ni.
(*)
*)
Đúng vào lúc 21 giờ 40’, ngày Rằm tháng Tư năm Nhâm Thân
(tức Chủ nhật, ngày 17 tháng 05 năm 1992),
ngài xả báo thân để về cõi tịnh giữa tiếng tụng kinh niệm Phật của Hòa thượng
Thiện Siêu và đông đủ chư Tăng Ni trong Ban trị sự cùng môn đồ tứ chúng. Ngài
hầu Phật đúng ngày trăng tròn đức Phật thị hiện Đản Sanh.
Lễ nhập tháp vào ngày 22 tháng Tư, (tức Chủ nhật, ngày
24 tháng 05 năm 1992).
(*)
*)
Ngài thọ thế 86 tuổi. Suốt 79 năm liền ngài ở tại Trúc Lâm
Đại Thánh tự, hạ lạp 57 tuổi đạo.
(*)
*)
Tóm lại, cuộc đời của Hòa thượng Thích Mật Hiển đối với đạo
là :
Một cuốn Trường hàng Tỳ ni Nhật dụng .
Đối với dân tộc là một trang sử vàng son cho những ai muốn làm Cách mạng, nhất
là cách mạng bản thân.
(*)
*)
Mặc dầu ngài đã chọn con đường đi và ở đúng với Phật pháp
là :
(*)
*)
-. “Sanh nhi bất sanh,
tích Thế tôn Sa la song thọ thị hiện Niết bàn,
(*)
*)
Tử nhi bất tử, tằng Đạt
mạ chích lý Tây quy”.
(*)
*)
Và cũng thuận thế gian :
(*)
*)
Sanh viết ký như tử viết
quy,
nghĩa là :
(*)
*)
Sống gởi thác về.
(*)
*)
Nhưng than ôi ! Là con người, là chúng sanh thì không ai mà
không đau lòng xót dạ, không ai mà không khỏi ngậm ngùi rơi lệ vì :
(*)
*)
Trước cảnh dầu sôi lửa bỏng về thời cuộc của Dân tộc và Đạo
pháp trong hiện tại, thì Ngài từ giả tất cả.
(*)
*)
Sự ra đi của ngài là một mất mát lớn lao không những chỉ
cho Giáo hội mà còn chung cho cả đại khối dân tộc, đặc biệt là miền Trung và Cố
đô Huế.
(*)
*)
Rất khó mà có được một vị thứ hai như ngài có cùng một tấm
thân, một bẩm tính vừa nhu, vừa cương vừa hiển lại vừa mật để đứng ra lo giềng
mối, kỷ cương cho lớp Tăng Ni hậu tấn ; làm trụ côt chính để gánh vác hai mặt
Đời và Đạo.
(*)
*)
Mặc dầu ngài đã rủ áo, buông tay đi vào cõi vô sanh diệt ;
nhưng đạo phong, âm ba của ngài vẫn còn vang vọng mãi mãi trong lòng Tăng Ni và
Tín đồ Phật giáo cũng như quê hương cẩm tú Việt Nam. Hậu bối và là đệ tử của
ngài (người viết và là đệ tử trực tiếp của Ngài)
xin mạo muội cúng dường câu đối :
(*)
*)
*.- MẬT
(*) tại ý trung, thiền đăng
tục diệm ư chánh nhơn, tác tòng lâm chi mô phạm,
(*)
*)
+.- 密 在 意 中, 禪 燈 續 燄 於 正 因, 作 叢 林 之 模
範.
(*)
*)
*.-
HIỂN
(*) ư tướng ngoại, tổ ấn cao
quang ư thục quả, vi tứ chúng chi chiêm y.
(*)
*)
+.- 顯 於 相 外, 祖 印 高 光 於 續 果, 為 四 眾 之 瞻
依.
(*)
*)
(*) Hai
chữ đầu viết hoa là Pháp hiệu của ngài, là bổn sư của người viết.
(*)
*)
Trong tang lễ của cố Đại lão Hòa thượng chư Tăng Ni và Phật
tử toàn quốc về tham dự cúng dường cả hàng trăm bức liễng, đối và vòng hoa. Đại
để là những câu được rút ra từ kinh Phật.
(*)
*)
Tuy thế, cũng có một số câu hoặc bài thơ đặc biệt nói lên
sự thương tiếc và uy đức tu niệm cao diệu của ngài.
(*)
*)
Thầy Tâm Chơn, hậu duệ của ngài Hồng Khê cúng dường câu đối
:
(*)
*)
(*)
*)
*.-
MẬT hạnh dụng thần lợi nhân
lợi vật ly trước tướng,
(*)
*)
(*)
*)
*.-
HIỂN công viên tựu đương quán
đương chỉ ứng thiền cơ .
(*)
*)
Chư Tăng và Phật tử chùa Hải Quang, Sài Gòn cúng dường bức
liễng bốn chữ
(*)
*)
-. Tạc Dạ Chi Mai
(*)
*)
Trường Cao cấp Phật học cúng bốn chữ :
(*)
*)
-. Phật Pháp Đống Lương
(*)
*)
Khuôn Giáo hội Lương Quán cúng bốn chữ :
(*)
*)
-. Sơn Hà Bi Lệ .
Ngài Thích Thiện Trí và chúng Hiếu Quang cúng dường câu :
(*)
*)
*.-
Chiên đàn hương phong ly đẳng Chúng,
(*)
*)
*.-
Trúc Lâm hoa vũ ức cao Tăng.
(*)
*)
Hòa thượng Thích Trí Quang dạy :
(*)
*)
-.
Mật hạnh của ngài, chúng ta không thể tư nghì, mà chỉ có Phật và Bồ Tát mới hiểu
được nên Hòa thượng cúng dường câu :
(*)
*)
“ Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di
Đà Phật ”.
(*)
*)
Đặc biệt Thượng tọa Viên Minh và môn đồ chùa Huyền Không
cùng quý vị ký tên đã cúng điếu cũng như khóc thương về ngài bằng những vần thơ
:
(*)
*)
Thiên cổ lung linh ngọn
nến hồng,
(*)
*)
Người đi sương nước lệ
ngàn không,
(*)
*)
Kim Cương, bút phất tờ
mây trắng,
(*)
*)
Viên Giác, trăng treo vạt
áo sồng.
(*)
*)
Bỏ bến, thung dung thuyền
mật độ,
(*)
*)
Vào đời, thanh thản gót
chơn tông,
(*)
*)
Thiên nhiên, khí tiết
bừng trăm trượng,
(*)
*)
Hạo hạo, nghi dung ngút
vạn tòng.
(*)
*)
Hiên lặng, cỏ rền – thơ
nở chữ,
(*)
*)
Tháp nghèo, sỏi đá - đạo
đơm bông,
(*)
*)
Trường giang, nhạn quá
tâm lưu phụng,
(*)
*)
Rừng Trúc, non linh tuệ
nhật đồng.
(*)
*)
Mùa Phật Đản 2536 – chùa Huyền
Không cẩn bút.
(*)
*)
Bài dưới đây không nhận được quý danh với bài thơ :
Hương Từ Rừng Trúc
(*)
*)
(*)
*)
Đầu đà giới hạnh nghiêm thông,
(*)
*)
(*)
*)
Đạo phong cao ngất, trăng rằm
trời thu.
(*)
*)
(*)
*)
Viên dung Phước Huệ song tu,
(*)
*)
(*)
*)
Ngàn năm còn thoảng Hương Từ Trúc
Lâm.
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Khóc Thầy
(*)
*)
(*)
*)
Nhớ thương, thương nhớ nỗi đầy
vơi,
(*)
*)
(*)
*)
Rừng Trúc từ nay vắng bóng Người,
(*)
*)
(*)
*)
Tiếng ngọc Niết Bàn là ngọn sóng,
(*)
*)
(*)
*)
Trang kinh Bát Nhã sạch hiên đời.
(*)
*)
(*)
*)
An nhiên my khép bờ hư ảo,
(*)
*)
(*)
*)
Thanh tịnh trăng chìm cánh viễn
khơi.
(*)
*)
(*)
*)
Dâng nén trầm hương dâng khói tỏa,
(*)
*)
(*)
*)
Nhớ thương, thương nhớ nỗi đầy
vơi.
(*)
*)
(*)
*)
Ngọc Quế
*
*
*
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Tiễn Biệt
(*)
*)
(*)
*)
Vầng trăng soi sáng dặm trường,
(*)
*)
(*)
*)
Người đi để lại tình thương vô bờ.
(*)
*)
(*)
*)
Mây sầu giăng kín hồn thơ,
(*)
*)
(*)
*)
Trúc Lâm vắng bóng Ôn, chừ buồn
tênh.
(*)
*)
(*)
*)
Trăm năm giấc mộng vô tình,
(*)
*)
(*)
*)
Người đi, con ngỗ dáng hình còn
đây.
(*)
*)
(*)
*)
Cuộc đời đạo hạnh cao dày,
(*)
*)
(*)
*)
Uy nghiêm phước tướng, tỏa đầy
thiền môn. Tuệ Tâm
(*)
*)
Từ nơi vùng
trời xa thẳm, cách quê hương mến yêu bằng nửa quả đất, vọng về Tổ đình Trúc Lâm
dâng nén tâm hương và cúng dường một vài tâm sự lên Sư Phụ, tỏ tất dạ bùi ngùi
với những Cảm niệm mộc mạc. Mặc dầu trước khi ra đi cũng đã được hầu cận bên
Ngài, đảnh lễ, tâm sự và được Ngài chứng minh cho.
(*)
*)
Mùa Phật đản nầy (1993), Ngài rũ áo ra đi, để lại bao nhiêu
thương cảm riêng đối với hàng hậu học xuất gia cũng như tại gia ở Hải ngoại nói
chung và Tổ Đình Từ Đàm Hải Ngoại nói riêng ; mùa hoa Ưu Đàm nở cũng là ngày Sư
Phụ ngồi lên đài sen ở cảnh giới Di Đà tịnh độ. Đệ tử tỏ tấc dạ như sau trước
linh đài của Ngài :
*
*
*
Cảm Niệm Sư Phụ
Tín Nghĩa
Giạ
lê, đất Hương thủy,
Đầu thế kỷ hai mươi,
Họ Nguyễn duy hoan hỷ,
Sanh hạ được một Người.
(*)
*)
(*)
*)
Xuất gia sáu tuổi rưởi,
(*)
*)
(*)
*)
Đầu sư tổ Giác tiên,
(*)
*)
(*)
*)
Trúc lâm bước dõng mãnh,
(*)
*)
(*)
*)
Xả thân để cầu hiền.
(*)
*)
(*)
*)
Thông minh từ tấm bé,
(*)
*)
(*)
*)
Đĩnh ngộ trang nghiêm đời,
(*)
*)
(*)
*)
Hoa từ bi vừa hé,
(*)
*)
(*)
*)
Giới định huệ tuyệt vời.
Tăng già mãi cầm cân,
Giáo hội mãi góp phần,
Luôn để tâm chấn chỉnh,
An hòa Chúng trung tôn.
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Vượt thời gian, không gian,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Trách nhiệm với Tăng đoàn,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Trong dụng tâm Bồ tát,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Ngoài hiện tướng Thanh văn.
Húy thượng Tâm hạ Hương,
Pháp giới đã phổ huân,
Đạo hiệu là Mật Hiển,
Rải tâm diệu cát tường,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Cát tường, cát tường thùy,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Giới hạnh tuyệt uy nghi,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Suốt đời cho Giáo hội,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Tăng chúng bất xả ly.
Oai đức thì trác tuyệt,
Bổn sư cũng vừa lòng,
Liền phú chúc diệu kệ,
Tự tại và thong dong.
Kệ rằng :
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
“Tâm Hương pháp giới huân,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Xứ xứ kết tường vân,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Phú nhữ tâm hương tánh,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Cừ kim chánh thị quân”. (1)
Ngoại tám lăm năm lẻ,
Uy đức rải bốn phương,
Đã dày công hóa độ,
Cho đạo pháp, quê hương.
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Thế rồi, ngày Phật đản,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Giữa tháng tư vui mừng,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
An nhiên nhìn Thất chúng,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Từ giả thật ung dung.
Khắp Việt nam đây đó,
Về Trúc Lâm giả từ,
Chúc Ngài về cõi Phật,
Đạt cảnh giới Nhất như.
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Quê hương và Giáo hội,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Nhìn lương đống vắng Ngài,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Trúc lâm chừ vắng bóng,
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
(*)
*)
Bi quyện, lệ chảy ho
Từ nay Ngài quảy gót,
Đạo cốt vẫn trường tồn,
Thừa thiên lưu di ảnh,
Cho Đại chúng Trung tôn.

Ghi chú : (1)
Bài kệ đắc pháp do bổn sư của Ngài là tổ Giác
Tiên đã phú chúc
Chung Quanh Tang Lễ Của
Hòa Thượng Thích Mật Hiển
*
*
*
Diễn văn của Ban trị sự Giáo hội Phật
giáo Thừa Thiên
(Đọc trong dịp phò Kim quan
Ngài nhập Bảo tháp ngày 22 tháng Tư năm Nhâm Thân, tức ngày 24 tháng 05 năm
1992)
(*)
*)
Nam mô Tây phương Cực lạc thế giới đại từ đại bi tiếp dẫn
Đạo Sư A Di Đà Phật.
(*)
*)
Nam mô Tây thiên Đông độ Việt Nam truyền thừa lịch đại Tổ
sư,
(*)
*)
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng, thượng Tâm hạ
Hương, Phó pháp chủ kiêm Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa
Thiên - Huế.
(*)
*)
Kính lạy ngài,
(*)
*)
Chúng con thiết nghĩ :
(*)
*)
Đèn tuệ còn soi, ngờ đâu phút chốc đuốc từ chuyển hướng,
(*)
*)
Mây lành còn phủ, ai ngờ giây lát gió tạt về Tây.
Than ôi !
(*)
*)
Biến cố dập dồn, đá gục đầu khóc, đất gầm sóng dậy,
(*)
*)
Nước sông Hương bàng hoàng ngừng chảy,
(*)
*)
Mây núi Ngự sờ sững quên bay.
(*)
*)
Ngoài đồng nội cỏ buồn tấc bóng, chốn kinh đô trăng lặng
giữ đêm rằm.
Giờ đây :
(*)
*)
Trước giây phút ngàn năm vĩnh biệt, cõi Diêm Phù vắng bóng
bậc Cao Tăng. Ban Trị sự chúng con bàng hoàng xúc động. Trước Linh đài, xin bày
tỏ lòng thành, ngưỡng mong Giác linh đức Đại lão Hòa thượng tọa tiền chứng giám.
(*)
*)
Kính bạch Đại lão Giác linh Hòa thượng,Vẫn biết rằng giác
tánh trạm nhiên, chân như thường tại siêu việt có không, chẳng hề sanh diệt. Vì
bản nguyện, Ngài đã mượn huyễn thân, vận khởi thuyền Từ vớt kẻ trầm luân, nên
khi đến đã tùy cơ duyên hóa độ, thì lúc đi chẳng ngại ái triền.
(*)
*)
Tuy nhiên, nếu chưa phải là bậc lậu tận A la hán, thì khi
đức Thế Tôn Song Lâm thị tịch, tôn giả A Nan đã bàng hoàng rơi lệ, may có ngài A
Nậu Lâu Đà đưa tay giác tỉnh. Tại động Thứu Sơn, tổ Ca Diếp kết tập Pháp tràng,
ngài Khánh Hỷ trùng tuyên lời ngọc, hàng Thanh Văn lòng dạ bùi ngùi, thần lực
phi thân, trú giữa hư không Sư tư tại niệm. Sức vô thường nhanh như chớp, mới
ngày nào Từ Dung rạng rỡ, mà bây giờ phải ngậm ngùi nói nên lời :
(*)
*)
-. “Ngã Văn Như Thị”
(*)
*)
Huống nay, nhân tâm mạc trắc, Thánh quả xa vời, Phật pháp
nhiễu nhương, rừng Tòng thưa dần những bậc đống lương, long tượng. Thuyền Giáo
hội giờ nương ai lèo lái, cõi Tăng nhân ai chỉ dẫn lối về ? Thật ngậm ngùi tấc
dạ, nhớ lại năm xưa khi còn đồng tử, nơi hương đãng Giạ Lê, trong dòng họ Nguyễn
duy, ngài rũ áo trắng, sớm khoát truy y.
(*)
*)
Chùa Trúc Lâm Đại Thánh, sớm hôm đèn sách học đạo, định huệ
thấm nhuần, tâm quang hé rạng, được tổ Giác Tiên trao truyền Mật pháp.
(*)
*)
Đại học đường Tây Thiên, tháng ngày lui tới nấu sử sôi
kinh, được ngài Giác Nhiên nuôi tâm luyện chí.
(*)
*)
Hội An Nam Phật Học, lời pháp tuyên dương, Phật học đường
Phước Lâm ngài đứng đầu giới tử.
(*)
*)
Đạo lực đến đây, trí bi có đủ, nên trên đường hoằng pháp
lợi sanh, Ngài đã không từ nan bất cứ nhiệm vụ nào dù quan trọng hay thứ yếu do
Tăng đoàn đề cử, Giáo hội giao phó.
(*)
*)
Bởi vậy, từ Trú trì Thánh Duyên quốc tự, đến giảng sư, giáo
sư các
Phật học đường, từ Trị sự trưởng Tăng già Trung Việt đến tham dự Hội nghị Hòa
bình thế giới tại Nhật Bản. Từ bậc Tôn chứng Đại giới đàn Vạn hạnh, đến Đàn đầu
Hòa thượng Đại giới đàn Hộ quốc, từ đặc ủy Tăng sự Thừa Thiên đến ngôi vị Phó
pháp chủ Hội đồng Chứng minh Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam.
Dù ở chức vụ nào, ngài cũng thi hành một cách nghiêm túc, đỉnh đạc. Và, dù ở
chức vụ nào, ngài vẫn thấy Tăng đoàn là then chốt trong sự nghiệp duy trì mạng
mạch Phật pháp. Ngài dạy :
(*)
*)
- “Phật
pháp hưng thịnh không phải chùa to, tháp lớn, bổn đạo đông nhiều, mà chính ở
Tăng đoàn hòa hợp …”
Thế nên dù cho tuổi già sức yếu, ngài vẫn luôn luôn nắm giữ Tăng đoàn ; một
tháng hai kỳ, tại chùa Linh Quang, cùng Chúng Tăng thực hành Bồ Tát. Hằng năm Hạ
về, khuyến chúng an cư, trau giồi giới hạnh, đến khi Hạ mãn, ngài cùng Chúng
Tăng tác pháp “Tùy Ý”, trưởng
dưỡng pháp mầu. Tại văn phòng Giáo hội, ngày ngày chăm lo Phật sự, có lúc thị uy
la rầy, quở trách, có khi từ ái, an ủi vỗ về, miễn mong sao đàn hậu học sách tấn
tu hành, chuyên tâm giới đạo, đúng hướng tôn phong, hầu chấn hưng Phật pháp, xua
đuổi quần tà, cũng có lúc nghe tiếng gọi quê hương, ngài cũng phụng sự trong
tinh thần : “Vô thủ, Vô xả”.
(*)
*)
Quả thật, ngài là bậc :
“Hạo khí trấn Thiền lâm,
quảy non sông đầu trượng, thủ xả tùy duyên, thị phi tâm chẳng bận”.
(*)
*)
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng,
(*)
*)
Khi đức Đại lão Hòa thượng Thích Đôn Hậu viên tịch, ngài
Trưởng ban tổ chức Tang lễ, chỉ đạo khéo léo, nên Tăng sự đã viên thành. Lại
trong dịp Đại lễ Phật Đản năm nay, mặc dầu thân thể của ngài khiếm an nhiều,
nhưng ngài đã đem hết hơi thở cuối cùng để chăm lo Đại lễ. Khi thấy Tăng Ni,
Phật tử lo lắng, sợ ngài ra đi trước Phật Đản, nên ngài dạy :
(*)
*)
- “Quý
vị cứ yên tâm lo cúng dường Đại lễ cho được thành tựu. Tôi cố gắng qua Đại lễ
mới từ biệt quý vị.”.
(*)
*)
Ôi ! Lời dạy của một bậc suốt đời quên mình cho đại cuộc.
Chúng con hằng khắc cốt ghi tâm treo cao gương sáng.
(*)
*)
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng,
(*)
*)
Bấy lâu, chúng con hằng tưởng, ngài vẫn còn trú thế cho
Tăng Ni, Phật tử mong nhờ, cho Ban trị sự chúng con sớm hôm tham vấn chỉ đạo,
nào có ngờ Tượng vương nhẹ nhàng quay gót, chốn Tùng lâm vắng bóng Từ dung.
(*)
*)
Nay, chúng con đã mất đi một bậc thầy kính quý, một bậc
lãnh đạo ân cần, cùng lao cọng khổ. Giáo hội mất đi một bậc Đống lương Thạch trụ,
Dân tộc mất đi một bậc Đạo, Đời kiêm lợi.
(*)
*)
Ôi ! Ngậm ngùi thương tiếc, một phút giây gói trọn thiên
thu. Xin ngài rủ lòng từ, hỷ xả cho chúng con trong thời gian thừa hành Phật sự,
có nhiều khuyết điểm, khiến ngài không vui.
(*)
*)
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng,
(*)
*)
Trước khi ngài đi xa vạn dặm, báo thân ngài yên nghỉ ngàn
năm, cho chúng con đốt nén tâm hương dâng lên với tất cả lòng thành khấn nguyện
:
- “Chúng con sẽ noi
gương tự độ hóa tha, cùng lao cọng khổ của ngài để tuyên dương Chánh pháp, lợi
lạc quần sanh, cho Đạo từ soi sáng muôn thuở, cho hương lành ngát cõi nhơn thiên”.
(*)
*)
Ngưỡng vọng Giác linh Đại lão
Hòa thượng thùy từ chứng giám.
(*)
*)
Nam mô Chứng minh sư Bồ Tát
Ma Ha Tát.

Cảm Niệm Của Ban Lễ Tang
(*)
*)
(Đại lão Hòa thượng Thích Thiện Siêu, Phó ban Lễ tang kiêm
Trưởng ban tổ chức Tang lễ đọc trong buổi cung nghinh Kim quan cố Đại lão Hòa
thượng Phó Pháp chủ nhập tháp, ngày 22 tháng Tư năm Nhâm Thân - tức ngày
24-05-1992)
Nam Mô Tiếp Dẫn Đạo Sư A Di Đà Phật
(*)
*)
Kính lễ Giác linh Hòa thượng,
(*)
*)Kính thưa chư Tôn Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức Tăng Ni,
(*)
*)
Thưa quý Quan khách,
(*)
*)
Cùng Đồng bào Phật tử các giới.
(*)
*)
Thay mặt ban Tang lễ, chúng tôi có lời cảm niệm với Đại lão Hòa thượng trước khi
đưa Kim quan của ngài vào Bảo tháp an nghỉ ngàn thu.
(*)
*)
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng, Đại lão Hòa thượng Thích Đôn Hậu viên
tịch cách đây không mấy tuần lễ, lòng dạ bùi ngùi của toàn thể Tăng Ni Phật tử
chưa nguôi. Nay ngài lại tiếp tục đăng trình để lại cho chúng tôi, môn đồ, hiếu
quyến và hàng Tăng Ni Phật tử biết bao ngậm ngùi thương tiếc.
(*)
*)
Vẫn biết ở và đi, ẩn và hiện của bậc xuất trần Thượng sĩ như cánh nhạn lướt giữa
trời không, chẳng có gì lưu ảnh.
(*)
*)
Tuy nhiên, ẩn hiện tùy cơ, đến đi tùy cảm, gần 80 năm tu tập và hoằng truyền
Chánh pháp, khi thì hiện tướng Thanh văn, an trú tịch tịnh; khi thì hành Bồ Tát
đạo, nhiếp phục ma quân; khi thì im lặng tư duy bất động; khi thì rung trượng
giác tĩnh nhân quần, chấn thiên kinh địa.
(*)
*)
Ngài đã rũ áo lâm hành, Giáo hội, môn đồ, hiếu quyến, Tăng Ni Phật tử không sao
tránh khỏi ngậm ngùi xúc động trước sự mất mát lớn lao này.
(*)
*)
Kính bạch Giác linh Hòa thượng,
(*)
*)
Nay, ngài đã đi xa và xa lắm, nhưng hình ảnh, đạo phong cốt cách của Ngài vẫn
còn đó, hạnh nguyện độ sanh của ngài vẫn còn đây. Chùa Trúc Lâm
(*)
*)
Đại Thánh ngày ngày chuyên tâm luyện đạo, cửa Tây thiên lãnh hội ý mầu.
(*)
*)
Rồi Bình định, Sa đéc, những chặng tham vấn vân du. Nha trang, Sài gòn, Hà nội,
… đã theo bước từng thời gian gõ nhịp. Và, những dấu chân còn in rõ từ Lào quốc
đến Thái lan, từ Miến điện đến Đông hồi, Nhật bản,… Bao tháng ngày vân du, chiêm
bái, hoằng hóa của bậc Cao Tăng, suốt đời hiến mình cho Đạo pháp và Dân tộc.
(*)
*)
Công sức đóng góp, xây dựng Giáo hội, lãnh đạo Tăng đoàn, trấn giữ thiền môn,
vạch hướng tâm linh cho Phật tử, thể hiện tình làng xóm, nghĩa quê hương dân tộc
của Ngài, quả thật không thể nghĩ bàn.
(*)
*)
Kính thưa Giác linh Hòa thượng,
(*)
*)
Làm sao chúng tôi quên được những tháng ngày cùng lao cọng khổ, chung lo Phật sự,
đạo phong của Hòa thượng thì trác việt, nếp sống bình dị, nói năng thì khẳng
quyết hùng hồn :
(*)
*)
-. “Đã Thầy tu thì đừng sợ chết, nếu sợ chết thì đừng làm Thầy tu”.
(*)
*)
Chính lời nói này của Hòa thượng đã làm cho Tăng Ni và Phật tử chúng tôi kiên
trì trong lý tưởng, vững chắc trong hành động, phục vụ Đạo pháp và Dân tộc, đem
lại lợi ích cho loài người và tất cả chúng sinh.
(*)
*)
Nay Hòa thượng xả báo thân là một sự mất mát lớn lao cho Giáo hội, môn đồ và
toàn thể Tăng Tín đồ trên mọi miền đất nước. Dân tộc mất đi người con đạo hạnh,
luôn luôn đem giáo lý từ bi bình đẳng xây dựng tình đoàn kết và an lạc toàn dân.
(*)
*)
Thay mặt Giáo hội và ban Lễ tang, trước Giác linh Đại lão Hòa thượng Phó Pháp
chủ, chúng tôi nguyện làm bất cứ điều gì mà chúng tôi có thể làm được để phụng
sự Đạo pháp và Dân tộc như hạnh nguyện của ngài.
(*)
*)
Giờ đây,
(*)
*)
Tiếng kêu Sư tử lối rừng chiên, vắng vẻ bên tai,
((*)
*)Nét vẻ Tượng vương nơi cửa tháp, mơ màng trước mắt.
((*)
*)Trong giây phút mà khoảnh khắc thành thiên thu này, chúng tôi thành kính vĩnh
biệt Đại lão Hòa thượng và chân thành cảm ơn toàn thể liệt quý vị.
(*)
*)
Nam Mô A Di Đà Phật.
(*)
*)
Kính mong Giác linh Đại lão Hòa thượng thanh thoát, siêu sanh về cõi vĩnh hằng.
(*)
*)
Xin thắp nén tâm hương thành kính vĩnh biệt Đại lão Hòa thượng.
Uy Đức Của Hòa Thượng
THÍCH MẬT HIỂN
Đối Với Chính Quyền
(*)
*)
Sự tu niệm và công nghiệp hành hóa của đức Đại lão Hòa thượng Thích Mật Hiển
không những chỉ có Tăng Ni và toàn thể Phật tử biết đến mà thôi; ảnh hưởng của
ngài lan rộng đến quảng đại quần chúng, không phân biệt tôn giáo, từ chính quyền
cho đến dân dã, không ai mà không biết đến đạo phong và uy đức của Ngài.
(*)
*)
Ngày còn là một chú tiểu, hành điệu, tu tập bên cạnh với tổ Giác Tiên, cậu Hoàng
Cả
(Vua
Khải Định khi chưa tức vị)
cũng đã biết đến và cũng đã xin với Tổ cho đưa vào hoàng cung nội phủ để đào
luyện thêm phần Nho học.
(*)
*)
Với chính quyền quân chủ, ngài đã từng nói thẳng :
(*)
*)
-. “Dù bất cứ chức tước gì chăng nữa, kể cả bậc vua chúa, vương hầu, khanh
tướng thì cũng đều là con người cả. Nếu không tu thì chỉ là một cây thịt
biết nói năng, cuối cùng chìm đắm trong dục lạc, một mai có chết đi thì quanh
quẩn trong lục đạo mà thôi, …”
(*)
*)
Câu nói ấy đến tận nội phủ và đức Từ Cung. Nhờ có học đạo giải thoát với
ngài Phước Huệ, nên đức Từ Cung đã vội vã ra khỏi hoàng cung, lên tận chốn thâm
sơn cùng cốc của Trúc Lâm Đại Thánh tự để đàm đạo với ngài. Và, đức Từ Cung đã
nói với ngài như sau :
(*)
*)
-. “Mặc dầu tôi ở trong hoàng cung, nhưng, những gì Thầy nói, tôi đều nghe hết.
Thầy cứ nói và phải nói. Nếu không có Thầy, tôi sợ rằng trong lúc pháp nhược ma
cường, đất nước lâm cảnh bảo hộ sẽ có cảnh loạn Tăng …”
(*)
*)
Ngài cũng đã từng giúp cho Thượng thư Ngô Đình
Diệm ẩn náu tại Tổ đình Từ Hiếu trong lúc đang bị chính phủ bảo hộ truy lùng.
Ngài
(Ôn
Trúc Lâm)
ngõ ý với Cụ
Ngô Trọng Lữ
(là thân sinh của cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh)
giúp Thượng thư cải trang
thành một nhà Sư để dễ dàng đi trốn. Việc này cụ Tâm Tràng Ngô Trọng Anh còn nhớ
rõ mồn một là : Cụ Ngô Trọng Lữ trước đây
có mua trả góp xe của người bạn là ông Võ Văn Đạt chủ hảng sửa xe ô tô ở
Tourane. Cụ nhắn với ông Đạt cho xe ra Huế gặp ngay Ngài Trúc Lâm để
đưa một nhà sư gia đình vào Tourane.
(*)
*)
Và, cũng chính ngài đã dẫn cho vị Thượng thư nầy
thoát ra khỏi tỉnh Thừa thiên để về Đà nẵng cải trang với tư thế tu sĩ Phật giáo.
Sau khi vị cựu Thượng thư này về làm Thủ tướng
cho Việt nam Cộng hòa, còn nhớ ơn xưa nên đã cúng cho chùa Từ hiếu một số hiện
kim để trùng tu lại. Chính Thủ tướng Ngô Đình Diệm lên ngôi vị Tổng thống, hằng
năm ra Huế thăm gia đình, khi bước chân xuống sân bay Phú bài, Tổng thống đã đến
tận hàng danh dự và bắt tay Hòa thượng vô cùng thân mật.
(*)
*)
Năm 1956, phái đoàn Phật giáo đi tham dự Đại lễ Phật Đản ở Đông Hồi, khi đệ
trình danh sách lên Tổng thống xem, Tổng thống hỏi :
(*)
*)
- Trong danh sách này Thầy Thích Mật Hiển
đâu ?
(*)
*)
Tổng thống nói tiếp :
(*)
*)
- Nếu không có Thầy Thích Mật Hiển thì cả
phái đoàn đều đình lại, không được đi.
(*)
*)
Chính phủ phải cho người ra tận Trúc lâm để cung
thỉnh ngài cùng đi trong chuyến này.
(*)
*)
Khi vào Sài gòn làm thủ tục, bộ Ngoại giao buộc ngài
phải chích thuốc ngừa các thứ trước khi xuất ngoại. Ngài không chịu và bảo:
(*)
*)
- Tôi không có bệnh. Không chích thì tôi
đi, mà bắt buộc chích thuốc, tôi sẽ ở nhà .
(*)
*)
Bộ Ngoại giao không biết tính sao hơn bằng cách đệ
trình lên Tổng thống một lần nữa. Tổng thống biểu chỉ làm thủ tục đầy đủ hợp lệ
mà thôi, còn vấn đề chích ngừa khỏi cần.
(*)
*)
Vào năm 1958 đến năm 1964, đức Giám mục bề trên,
người Pháp tại dòng tu Thiên An, quận Nam Hòa rất cảm mến đức độ của ngài nên
thường năm hay đến Trúc Lâm một vài lần để vấn an cũng như đàm đạo với Ngài.
(*)
*)
Không những thế, đức Cha bề trên còn thỉnh ngài lên
tận dòng Thiên An để hướng dẫn triết lý Á Đông cho lớp tu khấn nữa.
(*)
*)
Khi Trung tướng Nguyễn Văn Thiệu lên làm Tổng thống,
cũng đã ra lệnh cho Đại tá Lê Văn Thân đương kim Tỉnh trưởng Thừa thiên kiêm Thị
trưởng thị xã Huế phải lên Trúc Lâm thỉnh ngài cùng đi với Tổng thống về chùa
Túy Vân, quận Vinh Lộc để bàn chuyện an bang tế thế.
(*)
*)
Bữa ăn trưa tại Quán Âm cát giữa đồi núi Túy Vân, cơm
chay đạm bạc do Thượng tọa Thích Lưu Đức đương kiêm Trú trì cúng dường, bữa cơm
trưa gồm Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, Đại tá Lê Văn Thân và Hòa thượng. Tất cả
tùy tùng thì dùng cơm riêng do tỉnh Thừa thiên lo liệu.
(*)
*)
Sau khi đất nước thống nhất, chính quyền đương thời
cũng nể vì đạo phong và uy đức của ngài. Do đó, trong ngày phò Kim quan của ngài
nhập bảo tháp, chính quyền Trung ương đã cử ông Vũ Thắng, Ủy viên Trung ương
đảng đến tận Trúc Lâm để bày tỏ một bài cảm niệm cúng dường.
(*)
*)
Trong bài cảm niệm có đoạn :
(*)
*)
Kính thưa quý Hòa thượng, Thượng tọa, Đại đức đại
diện Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt nam tỉnh và thành phố .
(*)
*)
Thưa quý môn đồ, hiếu quyến của cố Đại lão Hòa thượng
Trúc Lâm Thích Mật Hiển.
(*)
*)
Hôm nay, chúng ta họp mặt nơi đây để tưởng niệm
và đưa cố Đại lão Hòa thượng Trúc Lâm Thích Mật Hiển, vị chân tu trọn đời trung
thành, tận tụy phụng sự đạo Phật và Dân tộc của chúng ta, về nơi an nghỉ cuối
cùng.
(*)
*)
Hòa thượng Trúc Lâm đi xa, Giáo hội mất đi một vị Phó
Pháp chủ cao cả, Ban Trị sự Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam tỉnh mất đi một Trưởng
ban tận tụy, đầy lòng vô ngã vị tha, Tổ đình Trúc Lâm và một vùng quê hương
Dương Xuân thấm tình Đạo nghĩa Đời từ nay vắng bóng một người thân gần 80 năm đi
về thương già mến trẻ.
(*)
*)
Môn đồ, hiếu quyến của Hòa thượng từ nay xa một vị
Thầy mẫu mực, một người ruột thịt từ hòa. Giáo hội xa một vị Giáo phẩm đạo cao
đức trọng, sâu dày công đức, đã góp phần xây dựng và hướng dẫn Giáo hội từ những
năm đầu “Chấn Hưng”
cho đến ngày Đại Thống Nhất Phật Giáo Việt
Nam, gắn bó với đất nước Nam Bắc thu về
một mối. Quê hương Thừa Thiên - Huế, và những địa phương đã gắn bó với Hòa
thượng lúc sanh tiền, xa một người đồng hương, … chúng tôi từ nay xa một người
thân thương, cương trực, chân tình, khiêm tốn, một lòng trong sáng vì lợi lạc
đồng bào.
(*)
*)
Cuộc đời và công đức tu tập, cống hiến bền bỉ của Hòa
thượng cùng nhiều vị Cao Tăng yêu nước đã góp thêm một điểm son vào truyền thống
và công lao to lớn của Tăng Ni Tín đồ Phật Giáo Việt Nam, là tấm gương để quý vị
Tăng Ni, bà con Phật tử noi theo và đồng bào suy gẫm.
(*)
*)
Trước Giác linh của cố Đại lão Hòa thượng Trúc Lâm,
chúng ta nhắc nhau đoàn kết hòa hợp hơn nữa, tận tụy giúp đỡ nhau nhiều hơn nữa,
và tùy theo trách nhiệm, tâm sức, điều kiện của từng người và chung sức chung
lòng vượt qua khó khăn thử thách, tiếp tục góp phần vun đắp con đường
“tốt Đạo đẹp Đời”
để thành tâm và thiết thực tưởng nhớ cố Đại lão Hòa thượng.
(*)
*)
Thưa Giác linh Đại lão Hòa thượng Trúc Lâm kính
mến,
(*)
*)
Tất cả chúng tôi, Tăng Ni Phật tử và Đồng bào, đại
diện Giáo hội, Nhà nước và Mặt trận Tổ quốc Việt Nam đang ở bên Hòa thượng trong
giờ phút cuối cùng, xin tiễn biệt Hòa thượng trong niềm thương tiếc vô hạn.
Trong tâm tưởng tình cảm và trách nhiệm của chúng tôi, luôn luôn in sâu, nhắc
nhở đức độ, kỷ niệm, hình bóng và hoài bảo
“Hoằng Pháp Lợi Sanh”, “Hộ Quốc An Dân”,
của Hòa thượng.
(*)
*)
Dưới đây là bài thuật lại khi Ngài cùng phái đoàn
Phật giáo Việt Nam qua Nhật Bản dự hội nghi Hòa bình của 12 nước Đông Nam Á.
Ngày trở về Ngài đã ghi lại như sau :
(Trích Nguyệt San Kỷ niệm Phật đản 2503-1959,
từ trang 45 đến trang 49)
DỰ LỄ PHẬT ĐẢN
Tại NHẬT BẢN
THÍCH MẬT HIỂN
(*)
*)
Hội
nghị vào ngày 27 tháng 03 năm 1959 do lời mời của Phật giáo Nhật Bản, Chánh phủ
Việt Nam mời một phái đoàn gồm có bốn vị Tăng già : Trung phần là tôi và thầy
Nhất Hạnh. Nam Phần một vị là thầy Thích Thiện Hoa. Bắc phần một vị là thầy
Thích Tâm Châu.
(*)
*)
Cuộc hội nghị nầy gọi là hội nghị Phật giáo toàn các
nước Đông Nam Á hiện diện chỉ có 12 nước : Chương trình thảo luận của hội nghị
có ba điểm chính như sau :
(*)
*)
1.- Quan niệm Phật giáo về vấn đề hòa
bình, và phương pháp thực hiện hòa bình.
(*)
*)
2.- Phật giáo đối với nền văn minh cơ khí
thế giới hiện đại.
(*)
*)
3.- Lập trường Phật giáo trong tư trào
văn hóa thế giới.
(*)
*)
Ngoài các phái đoàn đại diện Phật giáo các nước hội
nghị có mời một số văn hào có danh trên thế giới đến để thảo luận.
(*)
*)
Ngày khởi hành của chúng tôi là ngày 25-3-59 tại sân
bay Tân Sơn Nhứt Sài gòn, một số Tăng Ni và tín đồ Phật giáo non một ngàn đi đưa
với bao nhiêu cảm niệm nồng nàn. Phái đoàn chúng tôi không khỏi bồi hồi trong
lúc mang trách nhiệm đại diện cho toàn thể Phật tử Việt Nam để góp phần xây dựng
cho nền hòa bình nhân loại.
(*)
*)
Máy bay cất cánh lúc 9giờ 30 sáng đến sân bay tỉnh
Tokyo Nhật Bản lối 11 giờ đêm (giờ địa phương).
Đến nơi, ban tổ chức ra đón nồng hậu. Đại sứ Việt Nam cũng cho người ra đón.
Chúng tôi được mời về chùa Sojyjy an nghỉ cùng các phái đoàn Tăng già các nước
trong những ngày hội nghị ở Đông Kinh, Nhật Bản. Trưởng ban tổ chức Phật giáo là
một vị cựu Thủ tướng, ông nầy là một người Phật tử trong phái Thiệp Thế Tăng.
(*)
*)
Tăng già Nhật Bản tổ chức có hai lối tu :
(*)
*)
1.- Xuất thế tăng là những vị Tăng tu hành thuần túy,
(*)
*)
2.- Thiệp thế tăng tức là những vị có gia đình, có
địa vị ở xã hội mà đã phát nguyện vào Tăng đoàn trong mỗi tháng đến chùa. Phái
này cũng gọi là tân tăng, làm việc rất đắc lực cho Phật giáo. Đại để các Thủ
tướng, Bộ trưởng và các Giáo sư trường đại học, đều là phái tân tăng nầy mà ra
cả.
(*)
*)
Ngày 27 tháng 03, hồi 10 giờ 20 làm lễ khai mạc tại
hội trường Hrbizya. Lễ khai mạc có Hoàng thân đại diện Thiên hoàng và tất cả Thủ
tướng, Bộ trưởng, tất cả các ngành chánh trị, các đoàn thể công dân, có trên mấy
trăm người. Thủ tướng Nhật đọc bài diễn văn khai mạc, đại diện các nước đọc các
bài diễn từ, bản diễn từ của phái đoàn Việt Nam cũng được toàn thể hoan nghinh.
(*)
*)
Sau buổi lễ khai mạc tất cả đều vào phòng hội nghị ba
điểm chính trên được nêu ra, bàn cải các vấn đề rất sôi nổi, chúng tôi nhờ thầy
Thích Thiên Ân và thầy Quảng Minh học sinh Trung Việt và hai thầy Bắc Việt giúp
đỡ việc thông ngôn nên cũng hiểu được nhiều về đề thảo luận mục đích chính của
cuộc hội nghị này là kêu gọi nhân loại xoay về lối sống hòa bình tức là lối sống
từ bi của Phật giáo. Trong thời gian tham luận, đại biểu các nước đều phát biểu
ý kiến của mình. Phái đoàn Việt Nam cũng góp ý kiến và in thành tập, phát cho
các đại biểu trong hội nghị và được hội nghị chú ý một cách đặc biệt
(sau này tôi sẽ lần lượt dịch và in các bài thông điệp
ấy).
(*)
*)
Lúc một giờ rưỡi chiều ngày 29 tháng 3 - 1959, lễ
Phật nhập Niết bàn cử hành tại thao trường Tokyo City, cuộc lễ bắt đầu bằng một
bản nhạc hòa tấu vĩ đại do những nhạc sư Ấn Độ đã truyền dạy cho nhạc sĩ Nhật
Bản. Bản nhạc này diễn tả tinh thần đại thể của Kinh Thủ Lăng Nghiêm, Kinh Bát
Nhã v..v..., đó là một nhạc phẩm kỳ công của Phật giáo. Tiếp đó các danh ca
trình diễn các tuồng Phật từ lúc xuất gia đến khi nhập diệt, bằng các điệu bộ kỳ
thú.
(*)
*)
Lễ xong hội nghị tiếp tục thảo luận tới 12 giờ ngày
31 tháng 3 năm 1959 mới làm lễ bế mạc ; Phái đoàn Việt Nam tặng ban tổ chức một
bức sơn mài vẽ hoa sen tiêu biểu cho tinh thần Đại thừa Phật giáo và tặng Thiên
hoàng một bức chơn dung của Thiên hoàng với những nét vẽ nổi. Sau đó phái đoàn
Việt Nam được đặc biệt đón vào đại nội để làm lễ trao tặng phẩm vật kỷ niệm.
Hoàng thân tiếp đón thân mật và tỏ lời cám ơn Phật Giáo Việt Nam.
(*)
*)
Sau cuộc đại hội chúng tôi được tiếp xúc nhiều nhân
vật Nhật Bản, nhận thấy Nhật Bản là một nước Phật hóa rất sâu xa, vì tôi đã tìm
thấy ở họ có những nét đặc điểm như sau :
(*)
*)
-. Họ rất tín lý nhơn quả.
(*)
*)
-. Dân chúng Nhật Bản không tham lam trộm cướp, ra
đường không lượm của rơi.
(*)
*)
-. Tinh thần tự trọng rất cao. Đức dục và trí dục
được phát triển mạnh, nhất là tinh thần dân chủ được biểu dương rất cao trong
những cuộc biểu tình tự động của dân chúng, điển hình như cuộc biểu tình yêu cầu
ở nhà ông Thủ tướng, để hỏi số tiền lớn do ông làm nhà cho người con gái do đâu
mà ra. Nhưng cuộc biểu tình rất có trật tự và sau khi thỏa mãn về những lời giải
thích của ông Thủ tướng thì dân chúng kéo nhau ra về một cách êm thấm.
(*)
*)
Ở Nhật có nhiều thắng cảnh và người Nhật cũng rất ưa
chuộng những thắng cảnh ấy. Đặc biệt nhất là khắp nơi thắng cảnh đều có xây
tượng hoặc thờ Phật.
(*)
*)
Trong việc giáo dục gia đình những người mẹ Nhật Bản
không quên nhắc nhở con cái ghi nhớ và học tập đức từ bi của Phật.
(*)
*)
Trong những ngày lễ các gia đình kéo nhau đến chùa
lạy Phật hoặc xem kinh, bởi thế chùa chiền ở Nhật lúc nào cũng đông đúc. Do đó ở
mỗi chùa đều có một khách sạn riêng để tiếp khách thập phương. Cuối ngày 31 các
phái đoàn bắt đầu lên xe đi thăm các thị trấn, đồng thời để làm lễ Phật đản ở
các thị trấn ấy. Đến thị trấn nào cũng đều có ông Thị trưởng và toàn dân cầm cờ
Phật giáo để tiếp đón các phái đoàn vào một ngôi chùa hoặc một công viên để làm
lễ Phật, đại khái cuộc lễ sau khi tụng niệm rồi thì mời các phái đoàn đi biểu
diễn theo các đoàn xe hoa. Xe các đại biểu đều có cắm cờ và biểu ngữ của mỗi
nước có hàng Phật tử đi theo, đưa cho các đại biểu những cuộn dây ngũ sắc dài
hằng trăm thước gọi là dây liên lạc, xe chạy thì các dây ấy kéo dài. Nhứt là từ
khi các phái đoàn từ giả một Thị trấn nào các hàng Phật tử đi đưa các phái đoàn
lên máy bay các mối dây liên lạc được đưa lên. Tình mến tríu đã làm cho họ phải
tươm nước mắt, các phái đoàn rất cảm động.
(*)
*)
Từ Tokyo đi đến Kyoto là một thủ đô Phật giáo nên có
nhiều cảnh chùa rất đẹp to lớn được dựng lên từ thời xưa.
(*)
*)
Đường đi xe điện trong vườn đều lót ciment và đá, sở
này cách sở khác 100 thước, họ nói chuyện với nhau bằng điện thoại. Từng phòng
chừng lối 500 vị ở, cư sĩ giúp việc và dự bị xuất gia chừng 1000 người. Vị nào
cũng phải tốt nghiệp đại học thế gian rồi mới vào xuất gia học Phật, nên trình
độ Tăng giới của họ rất cao ; Học cả đời và đạo một cách rất rành mạch, phần
nhiều Tăng Ni của họ là các giáo sư trường đại học hoặc ở các trường tư trong
chùa, hoặc dạy các trường của nhà nước.
(*)
*)
Người Nhật họ rất ham học, đọc sách và nghe giảng,
người tại nhà cũng học Phật một cách rành mạch rồi tùy theo bổn nguyện, theo tôn
phái nào thì thực hành theo tôn phái ấy.
(*)
*)
Đại để chúng tôi đi thăm viếng được các thị trấn sau
này : Kyoto, Nara, Osoka, Fukkorokos, Hiroshima, một đoàn khác cũng đi các thị
trấn Kyoto, Nara, Osoka, Uragoya, Yamagata rồi đồng trở về Tokyo.
(*)
*)
Các chùa ở Nhật Bản chia thành 12 Tôn như : Tịnh độ
tôn, Thuyền tôn, Luật tôn, Tào động tôn, Mật tôn, Nhật liên tôn v.. v ... Chùa
nào đều tổ chức theo lối tu hành của Tôn mình phụng sự. Tiếc một điều là chúng
tôi không được dịp viếng Cao giả sơn, có đến mấy trăm nhà tu của 12 Tôn, và rất
thuần túy Phật giáo xưa còn để lại, tiếc vì chưa có dịp để được đi viếng.
(*)
*)
Trong các Tôn, Tôn Thuyền rất khó. Tôi có ở lại một
chùa tu tọa Thuyền, có dự một khóa Thuyền quán, hàng trăm vị ngồi tọa thuyền
trong một nhà thuyền, một thời tọa Thuyền phải một giờ ngồi im lặng, nếu ai ngủ
gục sẽ bị phạt ba hèo rất nặng, đó là lối
“Bản án ” của Thuyền tôn để
dẹp trừ ma ngủ gục. Nhà thuyền có các vị Thuyền chủ và giám sát thường xách bản
đi kiểm soát, nếu nơi đằng hắng không nghe trả lời thì y pháp phạt ba hèo đau
điếng.
(*)
*)
Các cư sĩ phải theo pháp Thiệp thế tăng cũng vào tu
các Thuyền viện, nam theo nam, nữ theo nữ, thật là lối tổ chức có quy mô trật tự
của Phật giáo.
(*)
*)
Kết luận cuộc hội nghị này đã đưa lại tình thân hữu
giữa giới Phật tử Đông Nam Á. Riêng tôi được gặp lại các sư Tích Lan, Trung Hoa,
Ấn Độ đã được gặp một lần tại Đông Hồi kỳ năm kia. Họ rất vui mừng như anh em
ruột một nhà cùng nhau tái ngộ, và rất hy vọng được dịp sang Việt Nam thăm các
hàng Phật tử.
(*)
*)
Các sư Nhật Bản rất nhã nhặn trong sự đón tiếp khách
Tăng ; họ đối với phái đoàn Việt Nam có tình thân thiện hơn, vì đồng theo một
tôn chỉ phụng sự Đại thừa Phật giáo. Chúng tôi cùng với các sư Trung Hoa có bàn
cùng với các sư Nhật sẽ tổ chức một cuộc hội nghị riêng của các nước Đại thừa
Phật giáo để đồng hoạch định môt chương trình cho tương lai Phật giáo đồ về phái
Đại thừa, chúng tôi rất mong cuộc dự thảo ấy sẽ được thực hiện một ngày rất gần.
(*)
*)
Các sư Nhật Bản rất khen các Du học Tăng Việt Nam.
Thầy Thích Thiên Ân đã đậu bằng Master nhập học lớp văn học bác sĩ và thầy Quảng
Minh ngày nghỉ học cũng có dự các lớp tu Thuyền. Nói tóm lại bao nhiêu điểm nhận
xét của tôi nói trên đều là những điều mắt thấy tai nghe, có lẽ cũng không được
đầy đủ, vì thì giờ eo hẹp.
(*)
*)
Ngày 14 tháng 4, chúng tôi về đến Sàigòn, tính ngày
đi và ngày về có gần 21 ngày trời, vì số tiền cho đổi quá eo hẹp, nên thời hạn
cho một tháng mà chúng tôi phải về trước thời hạn ấy. Để đáp lại lòng nhiệt
thành của quý vị trong cơ quan Chính phủ và của toàn thể Phật giáo đồ đã giúp đỡ
phái đoàn Phật giáo, tôi thành thật ghi lên đây lời tri ân thâm đậm.
Thích Mật Hiển

Please press HOME
to go back to the main web page
HOME
|