Chung Quanh Tang Lễ Của
Hòa Thượng Thích Mật
Hiển
*
* *
Diễn văn của Ban trị sự
Giáo hội Phật giáo Thừa Thiên
(Đọc trong dịp phò Kim quan Ngài nhập Bảo tháp ngày 22 tháng Tư
năm Nhâm Thân, tức ngày 24 tháng 05 năm 1992)
Nam
mô Tây phương Cực lạc thế giới đại từ đại bi tiếp dẫn Đạo Sư A
Di Đà Phật.
Nam
mô Tây thiên Đông độ Việt
Nam
truyền thừa lịch đại Tổ sư,
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng, thượng Tâm hạ Hương, Phó
pháp chủ kiêm Trưởng ban Trị sự Giáo hội Phật giáo Việt Nam tỉnh Thừa Thiên - Huế.
Kính lạy ngài,
Chúng con thiết nghĩ :
Đèn tuệ còn soi, ngờ đâu phút chốc đuốc từ chuyển hướng,
Mây lành còn phủ, ai ngờ giây lát gió tạt về Tây.
Than ôi !
Biến cố dập dồn, đá gục đầu khóc, đất gầm sóng dậy,
Nước sông Hương bàng hoàng ngừng chảy,
Mây núi Ngự sờ sững quên bay.
Ngoài đồng nội cỏ buồn tấc bóng, chốn kinh đô trăng lặng giữ đêm
rằm.
Giờ đây :
Trước giây phút ngàn năm vĩnh biệt, cõi Diêm Phù vắng bóng bậc
Cao Tăng. Ban Trị sự chúng con bàng hoàng xúc động. Trước Linh
đài, xin bày tỏ lòng thành, ngưỡng mong Giác linh đức Đại lão
Hòa thượng tọa tiền chứng giám.
Kính bạch Đại
lão Giác linh Hòa thượng,Vẫn biết rằng giác tánh trạm
nhiên, chân như thường tại siêu việt có không, chẳng hề sanh
diệt. Vì bản nguyện, Ngài đã mượn huyễn thân, vận khởi thuyền Từ
vớt kẻ trầm
luân, nên khi đến đã tùy cơ duyên hóa độ, thì lúc
đi chẳng ngại ái triền.
Tuy nhiên, nếu chưa phải là bậc lậu tận A la hán, thì khi đức
Thế Tôn Song Lâm thị tịch, tôn giả A Nan đã bàng hoàng rơi lệ,
may có ngài A Nậu Lâu Đà đưa tay giác tỉnh. Tại động Thứu Sơn,
tổ Ca Diếp kết tập Pháp tràng, ngài Khánh Hỷ trùng tuyên lời
ngọc, hàng Thanh Văn lòng dạ bùi ngùi, thần lực phi thân, trú
giữa hư không Sư tư tại niệm. Sức vô thường nhanh như chớp, mới
ngày nào Từ Dung rạng rỡ, mà bây giờ phải ngậm ngùi nói nên lời
:
-.
“Ngã Văn Như
Thị”
Huống nay,
nhân tâm mạc trắc, Thánh quả xa vời, Phật pháp nhiễu nhương,
rừng Tòng thưa dần những bậc đống lương, long tượng. Thuyền Giáo
hội giờ nương ai lèo lái, cõi Tăng nhân ai chỉ dẫn lối về ?
Thật ngậm ngùi tấc dạ, nhớ lại năm xưa khi còn đồng tử, nơi
hương đãng Giạ Lê, trong dòng họ Nguyễn duy, ngài rũ áo trắng,
sớm khoát truy y.
Chùa Trúc Lâm Đại Thánh, sớm hôm đèn sách học đạo, định huệ thấm
nhuần, tâm quang hé rạng, được tổ Giác Tiên trao truyền Mật pháp.
Đại học đường Tây Thiên, tháng ngày lui tới nấu sử
sôi kinh, được ngài Giác Nhiên nuôi tâm luyện chí.
Hội An Nam Phật Học, lời pháp tuyên dương, Phật học đường Phước
Lâm ngài đứng đầu giới tử.
Đạo lực đến đây, trí bi có đủ, nên trên đường hoằng pháp lợi
sanh, Ngài đã không từ nan bất cứ nhiệm vụ nào dù quan trọng hay
thứ yếu do Tăng đoàn đề cử, Giáo hội giao phó.
Bởi vậy, từ Trú trì Thánh Duyên quốc tự, đến giảng sư, giáo sư
các
Phật học đường, từ Trị sự trưởng Tăng già Trung Việt đến tham dự
Hội nghị Hòa bình thế giới tại Nhật Bản. Từ bậc Tôn chứng Đại
giới đàn Vạn hạnh, đến Đàn đầu Hòa thượng Đại giới đàn Hộ quốc,
từ đặc ủy Tăng sự Thừa Thiên đến ngôi vị Phó pháp chủ Hội đồng
Chứng minh Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam.
Dù ở chức vụ nào, ngài cũng thi hành một cách nghiêm túc, đỉnh
đạc. Và, dù ở chức vụ nào, ngài vẫn thấy Tăng đoàn là then chốt
trong sự nghiệp duy trì mạng mạch Phật pháp. Ngài dạy :
- “Phật
pháp hưng thịnh không phải chùa to, tháp lớn, bổn đạo đông nhiều,
mà chính ở Tăng đoàn hòa hợp …”
Thế nên dù cho tuổi già sức yếu, ngài vẫn luôn luôn
nắm giữ Tăng đoàn ;
một tháng hai kỳ, tại chùa Linh Quang, cùng Chúng Tăng thực hành
Bồ Tát. Hằng năm Hạ về, khuyến chúng an cư, trau giồi giới hạnh,
đến khi Hạ mãn, ngài cùng Chúng Tăng tác pháp
“Tùy
Ý”,
trưởng dưỡng pháp mầu. Tại văn phòng Giáo hội, ngày ngày chăm lo
Phật sự, có lúc thị uy la rầy, quở trách, có khi từ ái, an ủi vỗ
về, miễn mong sao đàn hậu học sách tấn tu hành, chuyên tâm giới
đạo, đúng hướng tôn phong, hầu chấn hưng Phật pháp, xua đuổi
quần tà, cũng có lúc nghe tiếng gọi quê hương, ngài cũng phụng
sự trong tinh thần :
“Vô thủ, Vô xả”.
Quả thật, ngài
là bậc :
“Hạo khí trấn Thiền lâm, quảy non sông đầu trượng, thủ xả tùy
duyên, thị phi tâm chẳng bận”.
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng,
Khi đức Đại lão Hòa thượng Thích Đôn Hậu viên tịch, ngài Trưởng
ban tổ chức Tang lễ, chỉ đạo khéo léo, nên Tăng sự đã viên thành.
Lại trong dịp Đại lễ Phật Đản năm nay, mặc dầu thân thể của ngài
khiếm an nhiều, nhưng ngài đã đem hết hơi thở cuối cùng để chăm
lo Đại lễ. Khi thấy Tăng Ni, Phật tử lo lắng, sợ ngài ra đi
trước Phật Đản, nên ngài dạy:
-. “Quý vị cứ yên tâm lo cúng dường Đại lễ cho được thành tựu.
Tôi cố gắng qua Đại lễ mới từ biệt quý vị.”.
Ôi ! Lời dạy của một bậc suốt đời quên mình cho đại cuộc.
Chúng con hằng khắc cốt ghi tâm treo cao gương sáng.
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng,
Bấy lâu, chúng con hằng tưởng, ngài vẫn còn trú thế cho Tăng Ni,
Phật tử mong nhờ, cho Ban trị sự chúng con sớm hôm tham vấn chỉ
đạo, nào có ngờ Tượng vương nhẹ nhàng quay gót, chốn Tùng lâm
vắng bóng Từ dung.
Nay, chúng con đã mất đi một bậc thầy kính quý, một bậc lãnh đạo
ân cần, cùng lao cọng khổ. Giáo hội mất đi một bậc Đống lương
Thạch trụ, Dân tộc mất đi một bậc Đạo, Đời kiêm lợi.
Ôi ! Ngậm ngùi thương tiếc, một phút giây gói trọn thiên
thu. Xin ngài rủ lòng từ, hỷ xả cho chúng con trong thời gian
thừa hành Phật sự, có nhiều khuyết điểm, khiến ngài không vui.
Kính bạch Giác linh Đại lão Hòa thượng,
Trước khi ngài đi xa vạn dặm, báo thân ngài yên nghỉ ngàn năm,
cho chúng con đốt nén tâm hương dâng lên với tất cả lòng thành
khấn nguyện :
-. “Chúng con sẽ noi gương tự độ hóa tha, cùng lao cọng khổ
của ngài để tuyên dương Chánh pháp, lợi lạc quần sanh, cho Đạo
từ soi sáng muôn thuở, cho hương lành ngát cõi nhơn thiên”.
Ngưỡng vọng Giác linh Đại lão Hòa thượng thùy
từ chứng giám.
Nam mô
Chứng minh sư Bồ Tát Ma Ha Tát.

(xem tiếp)
Please press HOME
to go back to the main web page
HOME