|
VẤN ĐỀ ĂN CHAY BÀI SỐ 3
*
* *
Hòa thượng TUYÊN
HÓA Khai thị, Chúng đệ tử hợp soạn
Khai thị của Hòa
thượng TUYÊN HÓA tại Viện Ðại Học Hawaii ngày
21-07-1989 |
024 Hỏi : Tôi ăn chay
loại không ăn thịt, không ăn trứng và không uống sữa bò được hơn hai năm. Tôi
thường ăn rất ít dầu mỡ chiên xào, nhưng lại thích ăn nhiều loại thức ăn có chất
bột, như cơm trắng nàng thơm, bánh canh, bún Huế, bánh bột lọc, bánh đậm, bánh
xèo, phở Bắc, hủ tiếu Mỹ Tho, v..v.. Sau hơn hai năm sức khỏe của tôi tốt,
cholesterol từ 290 xuống còn 200, nhưng có điều trọng lượng cơ thể gia tăng
(béo mập).
Tại sao ăn chay lại lên cân như vậy và cholesterol không xuống thấp hơn nữa ?
Đáp : Có hai lý do bà lên cân và cholesterol không xuống thấp hơn nữa
là v
*.- (1)
bà ăn quá nhiều thực phẩm tinh bột. Tinh bột sẽ được cơ thể biến đổi thành chất
đường, một phần cung cấp năng lượng cho cơ thể hoạt động, phần còn lại thặng dư
được biến đổi thành chất béo dự trữ, và
*.- (2)
bà không tập thể dục hay nếu có tập thể dục thì tập không đều đặn. Theo khuyến
cáo mới nhất của hội y sĩ Hoa Kỳ và của Bộ Y Tế là phải tập thể dục ít nhất là
năm ngày một tuần và mỗi lần tối thiểu ba mươi phút. Chúng tôi khuyên bà nên ăn
ít tinh bột hay không ăn thì tốt hơn. Hãy thay thế vào đó là ăn loại ngũ cốc
nguyên chất như gạo lứt, yến mạch
(oatmeal),
và kiều mạch
(barley) cùng các loại đậu và rau quả tươi, và nên đi tập thể dục đều đặn,
mỗi ngày 30 phút. Bà xem thêm chi tiết về cách luyện tập thể dục trong sách này
025 Hỏi : Làm sao biết
mình béo mập hay gầy ốm ?
Đáp : Để biết xem bạn có quá trọng lượng
(béo mập)
hay không, các hãng bảo hiểm nhân thọ áp dụng công thức dưới đây để tính chỉ số
BMI (Body
Mass Index) :
*.- (1)
Nhân sức nặng bằng pound với 703
*.- (2)
Nhân chiều cao bằng inches với chính nó
*.- (3)
Chia số thứ nhất cho số thứ hai và giữ con số chaün gần nhất của kết quả. Nếu
BMI của bạn dưới 19 thì bạn dưới trọng lượng
(gầy),
BMI từ 19-25 trọng lượng khỏe mạnh, IBM từ 26-30 là quá trọng lượng
(béo mập),
từ 31-39 là quá béo mập và trên 40 quá quá béo mập. Thông thường các bác sĩ và
các công ty bảo hiểm nhân thọ chỉ muốn bạn có chỉ số BMI dưới 25 và trên 19 mà
thôi.
026 Hỏi : Tôi muốn ăn chay, có công đức chăng ?
Đáp : Các loài có vẩy, có mai, có lông mao, lông vũ, thể chất tuy khác
với người, nhưng sự hiểu biết và sự đau khổ đâu có khác chi người. Bởi đời trước
nghĩ sai, nên đời này hình hài có khác. Nếu như một lòng tín thành dứt ăn thịt,
giữ giới không sát sanh, thật là bậc
"Đại đức quân tử".
Có thể bảo là người nhân từ, người thiện. Nếu quả ông ăn chay, giữ giới suốt đời
không sờn lòng, chẳng những thêm nhiều phúc và thọ mà còn gieo được chánh nhân
giác ngộ. Khá thương cho người đời không trí huệ, tham đắm vị ngon, mặc tình dồn
chứa, ra tay sát hại, tạo tác muôn ngàn. Chỉ ngon qua ba tấc lưỡi, một ngày kia
thay đầu đổi mặt, lần lượt nuốt ăn. Lúc ấy đau khổ hối hận không người giúp cho.
[1]
027 Hỏi : Người đời đều
cho bò, heo, dê, gà, vịt, ngỗng, các loài chim, loài cá là trời sanh ra để làm
đồ ăn cho con người. Nếu không giết để ăn, dùng chúng làm gì ?
Đáp : Người đời ăn thịt, buông lung tâm ý mổ giết để thích khẩu, khoái
bụng. Đâu chẳng biết, tất cả chúng sanh dưới nước, trong đất, trên không, trên
bộ, chẳng qua là do nghiệp lực quả báo mà có thân xác khác nhau. Người đời tuy
nhờ phước nhất thời mà khinh thường sát hại quá nhiều rồi. Tha lực yếu kém làm
sao chống chỏi nổi hận oán kia? Có ngày sẽ báo đền oan trái. Quả thật nếu heo,
dê, gà vịt..v..v.. trời sanh ra làm đồ ăn cho người, còn ở thế gian những loài
sài lang, hổ báo, muỗi mòng, chí rận ..v..v.. vô hạn ác thú hung cầm đều hay ăn
người, đâu không phải trời sanh ? Giả sử người nam kẻ nữ đều làm đồ ăn cho loài
vật có nên không? Người đời không rõ tạo nghiệp sẽ đền mạng lẫn nhau. Không biết
cớ sao lại cho việc sát sanh là việc đáng nên làm, thật quá ngu muội. [2]
028 Hỏi : Tôi thường
nghe người đời nói
"Người có lòng tốt cũng
như người ăn chay rồi". Lý này là thế nào ?
Đáp : Bậc nhân đức quân tử, người hiền có lòng nhân từ, làm lợi ích cho
người, cứu tế loài vật, nhóm công chứa đức, cho đến những chỗ động dụng làm việc,
thấy sanh linh rơi vào chỗ chết, lúc ấy đâu không khởi lòng trắc ẩn cứu cho được
sống, có lòng từ bi như thế mới bảo là người tốt. Vô cớ giết nó cho vào miệng ta,
hoặc cầm dao bén mổ bụng, hoặc nắm dao nhọn đâm vào tim, lóc da, đánh vẩy, cắt
cổ, bổ vỏ, hoặc nấu, hoặc kho, hoặc bỏ vào nồi hầm hay bỏ vào lò nướng, trăm
cách tạo tác làm cho ngon miệng khoái bụng, lòng thương xót hoàn toàn không, như
vậy lòng tốt ở chỗ nào ? Mà lại nói lời mê như thế ? Tội lỗi kia làm sao có
thể sám hối? Tôi nay nói rõ, ông hãy lắng nghe : Quả như ông một đời giữ giới
không sát sanh, ăn chay suốt đời chẳng chán, dù tâm ông chẳng tốt, phải đọa vào
loài khác, nhưng cũng không rơi vào tay người giết hoặc trong vạc sôi lò lửa.
[3]
029 Hỏi : Vì sao hiện nay
con người mắc phải nhiều chứng bệnh quái lạ, ác ôn như vậy ?
Đáp : Nói
vắn tắt thì đó là do nghiệp sát sanh mà ra. Bạn giết chúng sanh nào thì chúng
sanh đó đến tìm bạn để đòi nợ máu. Cho nên, trước những bệnh quái dị này, thày
thuốc cũng đành bó tay. [4] (Trong kinh Thập Thiện Nghiệp Đạo, Phật nói : "không
sát sinh được 10 thứ lợi ích, trong đó có hai điều là thân thường mạnh khỏe,
không có bệnh tật và thọ mệnh lâu dài, không bị chết non" –
(Lời người biên soạn thêm vào)
030 Hỏi : Có tôn giáo cho
rằng động vật được sanh ra là để cho loài người ăn, cho nên ăn mạng là một việc
hợp lý lẽ trời đất ?
Đáp : Phật Giáo đề xướng tinh thần
"mọi vật đều cùng một thể,
đó gọi là Đại Bi",
và xem mọi loài chúng sanh đều có Phật tánh, đều sẽ thành Phật; cho nên chủ
trương giới không sát sanh và phóng sanh. [5]
031 Hỏi : Động vật chết
rồi có đầu thai chăng ?
Đáp : Chúng cũng đầu thai tương tự như loài người vậy. Thí dụ như có
người kiếp này là người Trung Hoa, kiếp sau là người Mỹ, kiếp sau nữa lại là
người Nhật.., thì động vật cũng thế, cũng
"di dân"
y như vậy. Động vật cũng có tánh linh, và tánh linh của chúng cũng có thể luân
chuyển; song tùy nơi nghiệp lực, hành vi và tư tưởng mà có sai biệt. [6]
032 Hỏi : Trong nhà tôi
có rất nhiều gián kiến. Đạo Phật dạy không nên sát sanh, vậy tôi phải giải quyết
như thế nào ?
Đáp : Gián
kiến thường hay thích chất ngọt và lui tới nơi ẩm ướt, vì thế trước hết phải giữ
bếp núc thật sạch sẽ và khô ráo. Nếu thấy có chúng xuất hiện nên dùng tâm từ bi
mà đối xử, không nên đập đánh chà xát hay dùng thuốc độc mà giết chúng; có người
dùng mật ong hay chất đường rủ chúng ra ngoài mà ăn và sinh sống. [7]
033 Hỏi : Tôi làm việc ở
trại nuôi gà. Nhất thời chưa có cách đổi nghề, vậy tôi phải làm sao để biến trại
nuôi gà thành đạo tràng cầu siêu độ đàn gà đó ?
Đáp : Bạn đang ở thế
"tiến thoái lưỡng nan".
Phương pháp tốt nhất là đừng nuôi gà nữa, mà hãy nuôi người. [8]
034 Hỏi : Có pháp môn
phương tiện gì để khuyên giải những kẻ chuyên lấy việc giết gà giết vịt làm kế
sinh nhai ?
Đáp : Phàm lẽ, xưa trót tạo tội, nay đã biết lỗi lầm thì phải lo sửa
đổi, không nên tái phạm. Có câu rằng :
"Có tội mà biết sửa, Tội liền biến thành không."
Chư Bồ Tát không thấy chúng sinh có tội lỗi. Chính mình phải tự nguyện thọ trì
giới luật. Chư Phật và chư Bồ Tát tuyệt đối chẳng bao giờ bày mưu thiết kế hãm
hại chúng sanh, làm chúng ta đọa địa ngục cả. Khi xưa nếu bạn đã phạm Ngũ Giới,
nay đừng tái phạm nữa là đủ. Có người giải thích chữ nhục, [9] nghĩa là thịt,
như sau : "chính chúng sanh lại ăn thịt chúng sanh, Ngẫm cho kỹ thì là người
ăn người." Tại sao nhất định phải dựa vào việc sát sanh để duy trì sự sống
của mình chứ ? [10]
035 Hỏi : Vì sao người
Phật tử phải ăn chay ?
Đáp : Người
đời bị ngũ dục làm mê mờ. Chỉ vì muốn ăn ngon nên sát sanh để nuôi dưỡng thân
mạng. Họ không biết rằng ăn thịt chúng sanh tức là ăn thịt của chính họ vậy ! Bởi,
ăn một cân thịt, bạn nhất định phải trả 16 lượng; đây là việc bạn không thể trốn
tránh được. Do đó, cả một đời, người đời cứ phải trả nợ, đòi nợ; đời đời kiếp
kiếp không thể thoát khỏi luân hồi. Huống chi những miếng thịt họ ăn có khi là
thịt của chúng sanh mà xưa kia đã từng là cha mẹ của họ ? Làm sao tâm mình lại
có thể bất nhẫn đến như vậy. [12]
036 Hỏi : Tôi thích ăn
chay nhưng kẹt một nỗi là vẫn còn thích và quyến luyến mùi vị thịt, vậy tôi phải
làm sao ?
Đáp : Một nguyên tắc áp dụng để thay đổi những thói quen sâu dày là
phải chuyển hóa từ từ để tránh phản ứng của của cơ thể. Bạn hãy áp dụng những
thói quen tốt mới, với sự chăm sóc cẩn thận. Chẳng bao lâu thói quen mới sẽ lớn
mạnh và đẩy lui thói quen cũ.
Cũng vì vậy chúng
tôi yêu cầu bạn ăn chay đều đặn một ngày trong một tuần, cho đến khi bạn quen sẽ
gia tăng lên. Nếu mọi nỗ lực không làm bạn thay đổi được tập quán ăn thịt, chúng
tôi đề nghị bạn nên đi tham quan lò sát sinh, hy vọng nó sẽ giúp bạn.
037 Hỏi : Thỉnh thoảng
tôi đi máy bay nhưng không biết họ có đồ ăn chay không ?
Đáp : Hầu hết các hãng máy bay đều cung cấp thức ăn chay nếu như bạn
yêu cầu. Vì thế ngay khi mua vé bạn hãy yêu cầu người bán vé order cho bạn thức
ăn chay. Cũng nên kiểm lại với hãng airline trước khi khởi hành xem trong danh
sách những hành khách ăn chay có tên bạn không.
038 - a. Hỏi : Cây cỏ
hoa lá có cảm giác đau đớn không khi chúng ta ăn chúng ?
Đáp : Người ta tin rằng cây cỏ không có khả năng kinh nghiệm đau đớn vì
chúng không có hệ thống thần kinh não bộ.
038 - b. Hỏi : Ðọc xong
hai quyển sách của ông
"Thực Phẩm Rau Ðậu Qua
Lăng Kính Khoa Học" và "Quan Ðiểm Về Ăn Chay Của Ðạo Phật",
tôi thắc mắc không hiểu tại sao mà ông lại có vẻ tích cực khuyến khích mọi người
theo chủ nghĩa ăn thực phẩm rau đậu ?
Theo ý tôi thì ăn uống cũng là một trong những quyền tự do của con
người, như tự do tôn giáo vậy. Nếu như vận động người khác bỏ đạo của họ để theo
đạo mình là một điều thiếu tế nhị, một sự cuồng tín, thì ông nghĩ sao nếu cứ rủ
người ta bỏ ăn thịt mà ăn rau đậu. Bà bạn tôi nói rằng có lẽ hãng đậu nành bỏ
tiền ra để cổ động cho sản phẩm của họ bán chạy nên ông mới có fund để đi làm
chuyện thiên hạ như vậy. Nếu như lời nói của tôi có lỗ mãng, xin ông tha lỗi, vì
lời thật hay mất lòng ?
Đáp : Trước hết, xin cảm ơn bà đã nói thật, nói thẳng những điều bà
nghĩ. Chính sự thành ý này của bà đã giúp tôi cái chìa khóa để mở cánh cửa mời
bà bước vào một thế giới đẹp, một thế giới hoàn toàn khác hẳn với cái thế giới
ích kỷ hẹp hòi, được xây dựng nên bởi những con người được mệnh danh là, lương
tâm chỉ đủ để khỏi bị treo cổ, có nghĩa là dù việc gì tàn ác đến đâu, mà không
bị pháp luật trừng trị, thì họ cũng cứ làm.
Thí dụ như trói con thỏ lại vạch mắt nó ra, nhét bột xà bông vào
rồi tính giờ xem bao lâu thì mắt nó sưng lên và mù đi để lấy kết quả xem bàn tay
ngà ngọc của con người cầm vào xà bông thì bao lâu sau da bị ngứa, mặc kệ tiếng
rú đau đớn của con vật khốn khổ.
Hoặc như một vụ gần đây có nêu ra trường hợp một thanh niên tên là
Jeremy Strohmeyer cưỡng hiếp và bóp cổ đến chết một bé gái bảy tuổi tại phòng vệ
sinh casino ở
Las Vegas,
trong khi bạn hắn tên là David Cash chứng kiến mà không hề can ngăn. Sau đó, cả
hai thản nhiên lên xe tiếp tục cuộc du hành. Đến khi việc đổ bể ra, tên chính
phạm bị bắt, nhà báo hỏi tên bạn đã chứng kiến rằng:
*.- Anh
có thấy xúc động, thương xót cho cô bé gái nạn nhân không ?
Thì hắn thản nhiên trả
lời :
*.-
Không ! Nó chẳng liên hệ gì với tôi cả. Tôi không quen biết nó.
Cái thế giới những con người nhẫn tâm, ích kỷ như vậy đối với ngay
chính đồng loại, mà kêu gọi họ ngưng chém giết súc vật thì có khác gì tiếng gào
trong sa mạc !
Những từ ngữ thiện tâm, từ bi, nhân đạo chắc hẳn là không bao giờ
xuất hiện trong ngôn ngữ và tư tưởng của họ.
Cho nên tôi muốn giới thiệu với bà một thế giới khác. Ở đó, có
những con người hành xử khác hẳn với lối suy nghĩ của những con người ở thế giới
kia. Thí dụ như Bác Sĩ Albert Schweitzer, người đã từ bỏ cuộc sống đầy đủ tiện
nghi, văn minh cơ khí, len lỏi vào tận nơi rừng sâu nước độc Phi Châu để cứu
giúp người da đen và loài vật. Ông kể lại: Ngay từ thưở chưa bước chân đến
trường, tôi đã thắc mắc, không thể hiểu nổi tại sao những lời cầu nguyện mỗi tối
của tôi lại chỉ dành riêng cho loài người mà thôi. Vì vậy, sau khi cùng mẹ tôi
cầu nguyện và được bà hôn, chúc ngủ ngon, tôi thường âm thầm cầu thêm cho tất cả
mọi loài, mọi sinh vật, như sau : Xin Chúa che chở và ban phước lành cho tất cả
mọi sinh vật. Xin giúp cho họ tránh khỏi tai họa và được ngủ trong an bình.
Ông cầu cho tất cả sinh vật chứ không chỉ riêng cho loài người. Ông
cứu giúp cả người lẫn vật một cách bình đẳng. Ông nói :
"Bất cứ một tôn giáo hay triết thuyết nào mà không đặt nền tảng trên
sự tôn trọng sinh mạng thì đều không phải là tôn giáo hoặc triết thuyết chân
chính".
Sinh mạng là
cả mạng người và mạng vật, chứ không chỉ riêng mạng người, hoặc chỉ có mạng con
vật lớn mới đáng kể.
Lại thí dụ như ông John Robbins, tác giả cuốn Diet For A New
America. Ông nầy là con trai nhà tỷ phú cà rem Baskin Robbins, chủ nhân hệ thống
Baskin 31 Robbins Ice Cream trên thế giới. Nhưng ông đã không kế nghiệp cha,
khai thác ngành cà rem, vì ông cho rằng chính cái nghề này của gia đình ông đã
đẩy biết bao thế hệ bò cái, bò con vào cuộc đời khốn khổ để cung cấp sữa làm cà
rem.
Mặc dầu thân phụ ông làm ăn lương thiện, không lường gạt ai, nhưng
ông đã thấy sau lưng cái tài sản đồ sộ ấy là hình bóng những con bò cái với
những bầu vú nứt nẻ, phải đeo yếm lên để khỏi bị chấm đất, do lòng tham của con
người, muốn tăng lượng sữa lên gấp hai, đã bắt chúng phải uống thuốc kích thích
để sản xuất mau, hình bóng những con bò đực con, mới lọt lòng mẹ đã bị giật ra
khỏi vú mẹ, để khỏi bú tranh sữa dành cho người
(mà lẽ ra là sữa của nó).
Giật ra khỏi lòng mẹ để đi đâu ? Để đến những cái chuồng đặc biệt, rất chật,
sống khoảng 14 tuần, không được chạy nhẩy, không được cọ quậy để thịt được mềm.
Những con bê bất hạnh nầy đau bụng quanh năm vì chỉ được ăn một loại thực phẩm,
do đầu óc quái ác của loài người chế ra, là lỏng và không có chất sắt để sau này
thực khách được ăn loại thịt bê non đặc biệt, gọi là thịt veal mầu tai tái, lờ
lờ và mềm mềm. Để có được miếng ăn khoái khẩu, có bao giờ người ta nghĩ đến cả
cuộc đời khốn khổ của con bê đáng thương kia không ?
Thế còn bò cái con thì sao ? Thì cũng sẽ bị giật ra khỏi bầu vú
của mẹ nó, vì sữa phải để dành cho người ! Nhưng nó sẽ được nuôi nấng tử tế hơn
các anh em trai của nó, để mau thành máy đẻ và rồi sẽ đi suốt đoạn đường đời mà
mẹ nó đã trải qua.
Nghĩ đến những thảm kịch mà con người đã tạo ra cho loài vật, ông
cùng vợ bỏ nhà, vào rừng, tự trồng trọt để nuôi thân. Ông viết sách, đi diễn
thuyết khắp nơi kêu gọi mọi người dùng thực vật làm nguồn dinh dưỡng để cải tạo
sức khỏe, tăng trưởng lòng nhân đạo, cải tạo môi trường sống cả vật chất lẫn
tinh thần, cứu nước và đất đai trồng trọt khỏi bị ô nhiễm vì phân súc vật và các
chất phế thải, chất hóa học được dùng trong công cuộc thúc đẩy cho con vật mau
nặng cân, các thuốc sát trùng, thuốc tẩy uế chuồng trại v..v.. Và trên hết tất
cả, ông kêu gọi mọi người bỏ thịt để tiết kiệm thực phẩm ngũ cốc, chuyển qua cho
dân đói ở các nước nghèo, vì để có một ký thịt ăn cho ngon miệng, trẻ đói ở Phi
Châu sẽ mất cơ hội có 10 ký ngũ cốc vào bụng, vì đó là con số ngũ cốc dành cho
súc vật ăn để tạo thành một ký thịt !
Cái thế giới mà tôi muốn giới thiệu với bà rất đẹp. Họ cũng rất
đông. Gồm có hàng nửa triệu hội viên hội People For The Ethical Treatment of
Animals, vài trăm ngàn hội viên hội The Humane Society of United States, The
American Society for The Prevention of Cruelty to Animals, v..v.., nhiều lắm.
Hàng triệu hội viên của các hội nhân đạo ấy đã làm gì ?
Họ là những người tình nguyện, hầu hết đều ăn cơm nhà vác ngà voi, đã không có
bất cứ loại thù lao nào, còn phải bỏ tiền túi ra để hoạt động mỗi khi nghe thấy
có chuyện tàn nhẫn xẩy ra. Họ liều mạng vào làm ở các trại chăn nuôi, lò sát
sinh để mắt thấy tai nghe những hành động độc ác rồi tố cáo trước công luận để
cải thiện đời sống súc sinh, vô vị lợi.
Có thể là vì không có dịp tiếp xúc với những con người cao cả này,
cho nên bà bạn của bà mới tưởng rằng mỗi khi có ai làm gì thì chắc chắn là phải
thủ lợi. Tuy nhiên, lối suy đoán đó trong việc nầy thì hoàn toàn thiếu cơ sở
nghiên cứu và lý luận. Bởi vì, nếu như hãng đậu nành muốn bán chạy thì họ thích
dùng đậu nành nuôi súc vật lấy thịt hơn vì số lượng bán sẽ tăng gấp mười lần.
Chứ nếu mọi người ăn rau đậu, thì sẽ không tốn nhiều đậu nành như dùng đậu nành
để nuôi súc vật lấy thịt, số bán phải sút giảm mới đúng bà ạ.
Thực tế, vì cảm kích việc làm không vụ lợi của chúng tôi nên nhiều
cá nhân giầu từ tâm đã bảo trợ ấn in. Riêng kỳ ấn in đầu tiên ba ngàn quyển sách
này, cũng như kỳ tái bản lần thứ nhất
3,000 cuốn Quan Điểm Về
ăn Chay Của Đạo Phật,
chỉ do một nhà từ tâm bảo trợ mà quý độc giả thấy nơi bìa sau, hoàn toàn không
liên hệ với kỹ nghệ sản xuất thực phẩm đậu nành.
Còn việc bà so sánh sự tự do ăn uống với tự do tôn giáo thì hai vế
không cân đối. Về tôn giáo, ai theo đạo nào thì chỉ cá nhân người đó liên hệ. Về
ăn uống, nếu ăn thịt, ngoài bản thân người ấy dễ bị bệnh hoạn, còn làm đau đớn,
chết chóc biết bao sinh vật, làm biết bao người thiếu ăn và làm tổn thương biết
bao môi trường sống thiên nhiên của nhân loại.
039 Hỏi : Chúng tôi được
biết có một số vị sư ăn trường chay từ khi còn tu ở Việt Nam, nay qua đây lại bị
bệnh tiểu đường và cũng có một số vị khác bị bệnh tim mạch, như vậy là sao ?
Sao nói ăn chay chữa được bệnh ?
Đáp : Trước hết phải nói ngay rằng không một giai cấp hay thành phần xã
hội đặc biệt nào, kể cả nhóm người khác biệt theo chế độ ăn uống hay khác biệt
trong lãnh vực nghề nghiệp chuyên môn hay học vấn mà bệnh tiểu đường hay tim
mạch lại tránh né không xâm phạm tới. Mặc dù ăn trường chay nhưng những nghiên
cứu khoa học cho biết không phải 100% không bị bệnh, bách phân còn lại, dù là
thiểu số, bị bệnh có thể là do những lý do khác mà một trong những lý do này
theo đạo Phật thì có thể là do nghiệp bệnh. Tuy nhiên những nghiên cứu khoa học
gần đây cho hay cơ thể của những nhóm dân tộc thiểu số người Mỹ gốc da đỏ, da
đen và những dân tộc ở các quốc gia chưa phát triển thuộc loại biến dưỡng chậm
(slow
metabolizer)
nay phải đổi sang một môi trường sinh sống mới với lối dinh dưỡng quá đầy đủ và
sự hoạt động thể lực lại quá ít, mà cơ thể vẫn thói quen cũ
(loại biến dưỡng chậm)
do đó d sinh ra bệnh. [13] Một vài thầy có thể cũng rơi vào trường hợp này do sự
thay đổi môi trường sống tạo nên. Khi còn ở quê nhà quý thầy làm việc thể chất
nhiều, ăn uống đơn sơ, bữa ăn chỉ là vài miếng đậu hũ chiên, xào hay kho mặn,
vài miếng chao nhỏ, hay ăn với dưa chua, củ cải khô ngâm muối. Chắc chắn dưới
con mắt nhìn của các nhà dinh dưỡng học là không đủ chất bổ dưỡng, nhưng cơ thể
thuộc loại biến dưỡng chậm
(slow metabolizer) nên không sao cả. Khi qua đến Hoa Kỳ, hoạt động thể chất
không nhiều bằng ở Việt Nam mà lại ăn uống nhiều chất bổ dưỡng hơn, mặc dù là ăn
chay, nên cơ thể không thích hợp và do đó phát sinh ra bệnh tiểu đường và tim
mạch.
Tưởng cũng cần nói thêm ở đây ngoài lý do thay đổi môi trường sống
như đã đề cập, ăn chay theo lối người Việt chúng ta không mấy giúp cho sức khỏe
tốt vì dùng quá nhiều dầu để chiên xào, quá nhiều bột ngọt, đường và các thực
phẩm tinh lọc. Mặc dầu dầu thảo mộc không có chất cholesterol nhưng có lượng cao
chất béo không bão hoà và khi chiên nhiều lần, có độ nóng lâu, dầu không bão hòa
sẽ trở thành loại dầu có đặc tính giống như bão hòa mà người ta gọi là
trans-fatty acids. Chất béo bão hòa
(saturated fat)
và trans-fatty acids là những chất béo không tốt, làm gia tăng chất cholesterol
xấu LDL và đồng thời làm giảm cholesterol tốt HDL trong máu, do đó gia tăng mức
nguy hiểm về bệnh tim mạch và đồng thời cũng làm cho chất insulin giảm hiệu năng
hộ tống chất đường vào trong các tế bào. [14]
(Xin xem thêm bài
Choesterol và Triglycerides)
Vì những lý lẽ trình bầy trên, tốt nhất là giảm tối đa các chất béo,
không nên chiên đậu hũ, nên luộc hay nấu canh, hoặc nướng, vừa giản dị lại vừa
bổ, hoặc lâu lâu đổi bữa bằng đậu chiên và chỉ nên dùng lại dầu cũ một lần, rồi
đổ đi, đừng tiếc, vì nó sẽ làm hại sức khỏe, vốn quí của kiếp người. Nên dùng
loại dầu canola, có bách phân chất béo bão hoà thấp nhất (4%) trong tất cả các
loại dầu thảo mộc hiện nay có bán trên thị trường. Nếu dùng dầu để trộn xà lách
thì nên dùng dầu olive hay dầu faxseed oil, vừa thơm lại vừa tốt cho sức khỏe..
Xin đọc tiếp bài kế số 4