|
VẤN ĐỀ ĂN THỊT THÌ SAO ?
Nguyên nhân chính
đưa tới hai quan điểm khác biệt nhau mà chúng tôi vừa trình bày là vấn đề ăn
thịt và những giải thích về vấn đề này dựa theo kinh sách, một vấn đề nhạy
cảm, dễ xung đột nhất. Những người Phật tử không ăn chay bao gồm cả giới
cư sĩ và giới tu sĩ thường viện dẫn kinh Jivaka, trong đó đức Phật nói rằng,
"Như
Lai cấm không cho ăn thịt trong ba trường hợp. Nếu thấy, nghe hay có lòng hoài
nghi rằng con vật bị giết cho mình ăn. Trong ba trường hợp, Ta cho phép ăn, nếu
không thấy, không nghe hay không có lòng hoài nghi rằng con vật bị giết cho mình
ăn".
Phái này cho rằng,
trong trường hợp người ta không tự giết con vật để mà ăn, có nghĩa là không cố ý
sát sanh (cũng có nghĩa là người khác giết dùm) thì không có vấn đề gì khi ăn
thịt đó. Mặc dầu có sự chết xảy ra, nhưng người ăn thịt không tạo ra nghiệp sát,
họ hoàn toàn không liên hệ vào sự chết chóc đó. Họ biện luận rằng (xin
trích dẫn): “phần lớn những người ăn thịt, không phải vì họ có ý muốn giết
hại thú vật, mà chỉ là một thói quen họ đã có từ nhỏ. Đó chính là một phần nền
văn hóa của họ, là vì họ đã biết cách nấu món ăn đó, và họ biết cách ăn món đó
ra sao. Điều đó thích hợp với họ, chính vì vậy mà họ ăn thịt…”
Họ cho rằng do “ảnh hưởng văn hóa, cách thức vị giác của bạn được hình
thành là do bạn đã được nuôi dưỡng ra sao. Nếu bạn quen dùng một số thực phẩm
nào đó, bạn sẽ cảm thấy thoải mái khi ăn loại thức ăn đó. Chính vì vậy mà bạn
thích mua thức ăn đó. Đó là loại thực phẩm bạn đã biết cách nấu nướng ra sao.
Tại sao đa số người Úc lại là người "không-ăn-chay"? Họ ăn thịt là bởi vì đó là
điều họ đã quen ăn. Đó là một phần tạo ra nền văn hóa Úc”
(Buddhism and
Vegetarianism", Ajahn Jagaro (1994). Tỳ kheo Thiện Minh dịch)
Tuy nhiên, những
Phật tử ăn chay viện dẫn kệ 129 và 130 trong Kinh Pháp Cú đã chỉ rõ rằng chúng
ta KHÔNG ĐƯỢC GIẾT HAY GÂY NÊN SỰ GIẾT (should not kill or cause to kill).
Họ viện dẫn nhiều kinh sách Nguyên Thủy tạng Pali trong đó có chép lại lời Phật
dạy: "Chớ
có sát sinh, chớ có khuyến khích sát sanh, chớ có chấp nhận sát sanh, chớ có làm
hại các sinh vật nhỏ bé trong nước, thậm chí chớ có đạp trên cỏ xanh".
Họ cho rằng “người
nào mua thịt hay các sản phẩm có nguồn gốc từ thịt, tức là người đó đã tạo nên
những nhân thiết yếu, tức tạo nên nhu cầu tiêu thụ; để cho người khác giết những
con thú vật này, tức cung cấp theo nhu cầu, có nghĩa là những loài động vật như
con bò, con dê, con heo, con gà bị giết tại các lò sát sinh là để cho những
người ăn thịt thưởng thức. Nếu như không một ai ăn thịt thì rõ ràng là các
con vật này không bị giết. Bởi sự đồng ý ăn thịt do người khác phục vụ,
người ăn thịt là nguyên nhân tạo cho người khác giết hại thú vật.
".
Họ biện luận rằng :
“Thật
là không công bằng chút nào khi chúng ta tạo nguyên nhân cho những người làm
nghề đồ tể phải vào địa ngục chỉ vì sự hưởng thụ khoái khẩu của chúng ta.
Nếu chúng ta đều nhất trí ăn chay thì những người chém giết thú vật làm thịt bán
sẽ phải chuyển đổi ngành nghề khác tốt đẹp, phước đức hơn và lúc đó toàn thế
giới sẽ sống an lạc hoà bình. Do cứ tiếp tục ăn mạng chúng sanh nên khiến chúng
ta cứ duy trì một lớp người hành nghề chém giết đáng thương đó.”
(Dr.
D.P. Atukorale, M.D. là bác sĩ chuyên khoa về tim mạch, hiện là Giáo Sư Viện Đại
Học Colombo Tích Lan)
Họ cũng trích dẫn
lời giảng của một vị cao Tăng Phật giáo hiện đại, Hoà Thượng Thích Trí Tịnh
nói về việc ăn thịt như sau: (chúng tôi xin đọc nguyên văn)
“Đại chúng nên biết,
nếu muốn có thịt để ăn, thì phải sát sanh. Không tự giết thì cũng bảo người giết,
cho nên ăn thịt là nguyên nhơn cho sự sát hại sanh mạng của các loài vật. Tất cả
các thứ thịt, không luận là thịt gì, từ thịt heo, bò cho đến tôm ốc v.v... thuộc
về loài thịt của chúng sanh đều không được ăn.
Có đạo cho rằng
loài ốc, tôm không có máu như vậy ăn được. Còn có đạo nói trứng chưa tượng
hình, nó không biết đau đớn nên ăn được.
Nhưng theo lời Phật
dạy, xét kỹ nó thuộc về loài thịt đều không được ăn cả, bởi vì dù con tôm, con
ốc thật sự nó không có máu đi nữa, nhưng nó cũng ham sống sợ chết. Như con
ốc biết khép mai khi nghe tiếng động, con tôm, con tép biết nhảy ngược khi mình
đụng vào nó. Như vậy là nó có cảm giác biết đau, biết ham sống sợ chết mới có
những tác động như thế. Còn như các trứng, nếu ta ăn trứng mà chưa có
tượng hình, nghĩa là chưa lộn, gọi rằng không có tội mà được ăn, như vậy những
người có thai, hoặc một, hai tháng, hay bao nhiêu tháng, ngày đó mà phá thai thì
không có tội, bởi vì thai lúc đó nó cũng chưa thành hình gì. Mà nếu phá
thai có tội, thì ăn trứng cũng có tội, bởi vì trong trứng nếu đủ duyên nó sẽ
thành con gà hay con gì đó.
Như vậy nói tóm lại,
mình y theo lời Phật dạy, thì tất cả những gì thuộc về tánh chất thịt đều không
được ăn. Tuy thế, đức Phật cũng theo thời cơ của người đời. Do đó
trong giới Tiểu Thừa, lúc ban sơ Phật không cấm ăn thịt, nhưng cho ăn ba thứ
thịt: không nghe con vật bị giết, không thấy con vật bị giết, không nghi người
ta giết con vật vì mình. Ngoài ra còn được ăn thêm các thứ thịt: con vật
nó tự chết, hoặc con thú khác bắt ăn rồi còn dư.
Nhưng tìm cho được
các thứ thịt đó mà ăn cũng khó lắm. Nếu mình chịu khó suy xét kỹ, thì
trong khi ăn cá hoặc thịt, mình có thể nghĩ rằng: vì sự ăn thịt của mình đây làm
duyên cho người giết, xúi người ta giết.
Những người giết
nếu không có người mua, thì họ giết để làm gì ? Có người nghĩ rằng, nếu mình
không ăn, thì cũng có người bán thịt, họ cũng giết như thường. Nhưng suy
nghĩ kỹ : nếu một người không ăn, thì sẽ bớt sự giết một phần, thì sự giết hại
cũng ít đi.
Tại sao không được
ăn thịt ? Đức Phật nói: người ăn thịt thì mất lòng đại từ bi, dứt giống Phật
tánh...”(Bài
Giảng của Hoà Thượng Thích Trí Tịnh Trong Mùa Kiết Hạ An Cư Năm Đinh Mùi 1967
tại Chùa Vạn Đức Thủ Đức)
*
*
*
Please press HOME
to go back to the main web page
HOME
|