Nỗi
Đau
Nhớ linh xưa
Đất nước tang thương, tan đàn ngơ
ngác
Quê nhà điêu đứng, sẩy nghé bơ vơ
Thầy xa trò, một nắm gạo, một lời
khuyên, bảo con tìm đường lánh nạn
Trò biệt Thầy, một ánh nhìn, một cúi
lạy, mong Thầy ở lại bình an
Thế rồi
Ba mãnh y, hai bàn tay trắng, một đãy
kinh, vượt sóng trùng dương lo mối Đạo
Ba ngôi báu, hai nghiêm giới đức, một
tấm lòng, qua bao gian khổ độ phàm mê
Chắt chiu từng viên gạch, từng miếng
ngói, dựng xây mái chùa hồn dân tộc
Thân thiết từng Tăng Ni, từng thiện
nhơn, thành lập Giáo Hội nghĩa giống nòi
Rồi hẹn nhau Bố Tát, yết ma
Rồi mời gọi tụng kinh, sám hối
Mỗi mùa đông, dầu giá băng lạnh lẽo,
vẫn kiết giới an cư, nối truyền mạng mạch Phật
Mỗi mùa hạ, dầu nắng gắt nực nồng,
vẫn mở trường tu học, gieo kết mối duyên lành
Từ Chín Chín đến Lẽ Bảy, Đại Hội ba
lần
Từ Pháp Quang đến Phổ Quang, Khoáng
Đại hai kỳ
Suy tôn Tăng Thống, nối tình Quảng
Đức với Nguyên Thiều
Lập thành Hai Viện, giao hòa Châu Úc
với Việt Nam
Những tưởng chư Giáo Phẩm sẽ lèo lái
thuyền từ qua pháp nạn
Những mong hợp Tăng Đoàn sẽ rạng khêu
đèn trí giữa dân oan
Nào hay đâu
Khu
rừng xưa sao không trừ cỏ dại lại đi chặt cây bách cây tùng cho hoang vắng tiêu
sơ
Mãnh vườn cũ sao không diệt lá úa lại
đi vùi hoa sen hoa huệ cho xơ xác héo tàn
Ôi thôi, kìa những kẻ
Trước kia thì lời dạ lời vâng cung
kính hàng thanh tịnh
Mà nay sao tiếng bấc tiếng chì xúc
phạm bậc chân tu
Hỡi ôi! Thương thay!
Bao giờ bụi hết phủ đầy
Để cho gương sáng ngày ngày chiếu soi
Bao giờ mưa gió tạnh rồi
Mây tan trăng hiện sáng ngời quê xưa
Tâm Quang
Brisbane, 2008
Please press HOME to go back to the main web page
HOME